Hoàng hôn cháy gốc chân trời
Hắt
vào gò má...Mặt người đỏ âu
Rạp
theo con sóng vườn trầu
Ầu
ơ tiếng mẹ đêm thâu não nùng
Chuông
chùa đổ- mõ chùa rung
Hướng
Tây trăng khuyết như chung nỗi sầu
Phương
xa trời tím một màu
Sao
hôm đủ sáng mái đầu hoa mây
Giọt
sầu, giọt nhớ đông đầy
Giọt
thương cha mẹ, giọt say vợ chồng
Nhớ
người non nước, nặng lòng quê anh!
Ly
quê từ mái tóc xanh
Về quê tóc đã điểm thành sương mây
Vở
lòng lạc lối ban ngày
Gặp
ai! Ai nhỉ? Ai rày: hỏi ai?
Buồn
ơi cái ngõ chương đài
Phòng
khuê từng hẹn- mày ngài từng yêu
Gìơ
trong nắng sớm, mưa chiều
Cây
đa, giếng nước bao điều còn đâu!
Bâng
khuâng đứng trước mái lầu
Ai
đem con sáo qua cầu- sang sông
Đôi
ta chút nghĩa đeo bồng
Chiến
tranh chia cắt, má hồng phôi pha
Bây
giờ ta chỉ là ta
Đò
xưa bến cũ nay đà rời châu
Giọt
sâu nặng gánh tương tư
Bóng
chim tăm cá biết đâu mà tìm
Thôi
đành khép chặt buồng tim
Tìm cây trăm thước-
Hoa Linh bốn mùa./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét