Tốt nghiệp xong Cao Đẳng Sư Phạm Buôn Mê
Thuật, Đoàn và Thuý về xin phép mẹ để làm lễ hỏi, chờ năm sau phân ra trường công tác. Ba
Thúy sẽ tổ chức cưới cho hai đứa vào dịp
30-4- Kỷ niệm ngày giải phóng Sài Gòn, thống nhất đất nước. Cũng là ngày nhận
lời nuôi Thúy làm con của Hoàng.
Mẹ Đoàn là giáo viên nên rất tâm lý cho
hai con, xứng đáng nên vợ nên chồng.
Bà lo liệu cho Đòan một số quà cưới khá
nhiều: Bông tai, nhẫn, giây chuyền, quần áo vv. Và đặc biệt mua cho Đoàn một số
sách tài liệu nghiên cứu giảng dạy để làm quà cho thầy- cô giáo mới ra trường
trong ngày cưới.
Ở đây chỉ có nhà trường và mấy người bạn
thân giúp chị. Đám cưới được tổ chức vào dịp hè sẽ có thuận lợi thời gian
nhiều. Sức tha hồ anh chị đi chơi tuần trăng mật. Dự định sẽ xuống Vũng Tàu
nghỉ mát. Đấy là dự kiến của mẹ Đoàn.
Bố Đoàn không còn, chắc đã hy sinh trong
trận đánh nào rồi mà đến bây giờ không có tin tức gì nữa.
Hồi bố mẹ Đoàn vừa tốt nghiệp xong cấp ba
trường Nguyễn Văn Trổi, Can Lộc 1968 thì
Hoàng có giấy điều đi bộ đội vào Nam chiến đấu.
Trước giờ phút chia tay: Một đi mà không
trở lại. Hai đứa đã trọn tình chung
thuỷ suốt ba năm học cấp ba trong một đêm dài thanh vắng.
Đoàn trường cũng như đoàn xã, luôn nhen
nhúm tình yêu cho hai đứa để được nên vợ nên chồng. Chưa kịp thì Hoàng
đã có giấy nhập ngũ, bọn
bạn thân lại càng tạo điều kiện cho hai đứa gặp nhau.
Sau khi Hoàng lên đường vào Nam. Tạm biệt
gia đình, tạm biệt người yêu, tạm biệt bè bạn, làng xóm. Lan càng buồn không có
ước mơ đi đại học nữa đành phận ở nhà làm cô giáo hoạt động công tác đoàn cho
xã và để phụng dưỡng cha mẹ tuổi già khi động trời quấy nước.
Một thời gian sau Lan biết mình đã có thai
với Hoàng. Chuyện này Lan không hề dấu diếm bạn bầu và chánh phó bí thư đoàn
xã.
Với lòng đạo đức của ban chấp hành Đoàn cùng
bạn bầu chung lứa, ai cũng khuyên bảo Lan giử cái thai lại nhất định không được
phá. Đó là giọt máu của thằng Hoàng,
trước lúc ra đi. Chuyến đi khó mà trở lại, để có chút nòi giống nối dõi cho nhà
nó. Nhất là ban chấp hành đoàn xã, đoàn trường, hết sức bảo vệ khuyên can. Động
viên Lan thường xuyên để tránh sự mắc cảm mà làm bậy. Dần dà xóm làng ai cũng
biết chuyện và đến tai bố mẹ Lan. Nghe tiếng vào, tiếng ra ông bà nhà Lan buồn
lắm. Suốt ngày ủ rủ trong nhà không dám ra đường sợ gặp bà con làng xóm lấy mo
mà bưng mặt. Hàng ngày luôn chửi bới Lan, hắt huỷ Lan, đuổi Lan ra khỏi nhà…
Biết thế bạn bè và ban chấp hành đoàn xã cùng các bác cán bộ đoàn thể trong ủy
ban đến động viên an uỷ ông bà nhà Lan.
Nhà Lan hai anh trai cũng đang ở chiến
trường còn Lan là con duy nhất để an uỷ
ông bà tuổi đã ngoại bảy lăm. Cũng như ông bà nhà Hoàng tuổi sắp tám mươi. Dần
dà các ông bà đều tỉnh ngộ. Bạn bè làng xóm động viên. Lan được hoà vào cuộc
sống của gia đình, đoàn thể, nên đến ngày mản cự Lan đã sinh một cháu trai kháu
khỉnh, khôi ngô, tuấn tú. Nét mặt giống
Hoàng như ai cắt để. Lan rất mừng nhất là bố mẹ Hoàng. Con mình đi xa không
biết thế nào, sống chết ra sao nhưng nó đã để lại cho ông bà một cục máu nối
đời. Trước đây thì mọi người chê bai nguyền rủa,
nhạo báng hắt huỷ Lan. Nay
thì ai cũng thương xót đùm bọc miếng cơm tấm áo trong những ngày Lan ở cự.
Bố mẹ Hoàng xin đưa Lan và cháu về chăm
sóc. Bố mẹ Lan thì lại không muốn. Lan đi ông bà sẽ cô đơn. Hơn nữa thằng cháu
ra đời đã làm thay đổi tất cả từ sự bẻ bàng sang hạnh phúc rồi.
Đoàn lớn dần theo ngày tháng. Đến năm 1975
Thống nhất đất nước Đoàn tròn tám tuổi thì bốn ông bà nội ngoại cũng đã lần
lượt đi theo tổ tiên hết về cõi bồng lai.Còn Hoàng vẫn không thấy tin tức gì.
Một mình Lan sống lẻ loi buồn tủi. Lan đã quyết định tình nguyện chuyển vào Nam
công tác.Tăng cường giáo viên cho tỉnh DakLak. Cũng là dịp để tìm tin tức
Hoàng.
Giờ phút chia tay bạn bè làng xóm bà con
Lan khóc chưa từng thấy bao giờ. Lan khóc vì đất nước đã thanh bình mà không
thấy Hoàng về, cũng không một tin tức gì. Phận lẻ cô đơn đã dằn vật Lan suốt
năm nay. Một mình thui thủi nuôi con. Giờ lại phải xa quê hương làng xóm bạn bè
đến ĐăkLăk nơi xa thẳm, nhẩn nhục chờ đợi tin Hoàng.
Mười hai năm sau nữa Đoàn lại tốt nghiệp
trường cao đẳng sư phạm ĐắKLắk. Và tối nay mẹ con Lan cùng thầy hiệu trưởng
hiệu phó, tổ trưởng công đoàn đều đi dự đám hỏi cho Hoàng.
Nhà Thuý ở rẻo cao ÊADÊ cách thị xã Buôn Mê
Thuật hàng chục cây số. Đến nơi đã thấy
bày biện bàn ghế tiêm tất, đèn bật sáng trưng, bố Thuý ăn mặc chỉnh tề ra tận cửa đón khách. Vừa lúc
mẹ Đoàn bước vào chạm mặt bố Thuý tự dâng khay quả trong tay tuột khỏi rơi
xuống nền nhà đánh choàng làm bể tan mọi thứ
lễ vật. Bà lăn đùng ra ngất xỉu, làm mọi người phải vội vàng đưa Lan đi
cấp cứu ở bệnh xá gần đó.
Thế là đám hỏi trở thành chuyện oái oăm.
Sau ba giờ nhờ sự tận tình của các y bác sĩ Lan đã tỉnh dần lại. Lời đầu
tiên của Lan là “ Con không
thể lấy được con Thuý đâu! Hảy chấm dứt cuộc hôn nhân này đi Đoàn ơi! ”
Mọi người đang có mặt đông đủ nghe bà nói
thoạt đầu tưởng là còn mê sảng. Ai cũng xúm lại gần hỏi: Lan nói gì? Mẹ nói gì?
Bà nói gì? Lan ngồi dậy bình tỉnh nhắc lại câu nói đó!
-Hảy chấm hết cuộc tình
duyên này đi Đoàn ơi! Tất cả vẩn là ngơ ngác.Mỗi người một vẽ mặt u sầu, nhất
là Đoàn và Thúy.
Khi xuất viện bố Thuý đến chăm sóc Lan,
nhưng Lan đều từ chối và đóng cửa không để bố Thúy vào, bà không chịu tiếp.
Nhiều lúc bố Thuý phải nân nỉ khóc lóc thảm thiết Lan mới mở cửa cho vào nhưng
với điều kiện là một lần và chỉ một lần mà thôi.
Cửa được mở. Hoàng không nén được xúc động
đã nhảy xổ vào ôm ghì lấy Lan khóc than nức nở:
Bố con đây Đoàn ơi! Người cha đã bạc tình
với mẹ con suốt hai chục năm nay!…Đoàn và Thuý ngơ ngác vẩn chưa hiểu ra nong
nổi gì thì Hoàng kể tiếp: Khi chia tay với mẹ. Bố đã gửi lại giọt máu cuối
cùng. Đấy là con đấy! Mẹ đã tần tảo hai mươi năm nay để nuôi con khôn lớn.
Trước khi con ra đời mẹ đã chịu bao nỗi đắng cay.
Bố được mấy thằng bạn trong xã nhập ngũ sau
bố kể lại. Vì thế sau khi giải phóng đất nước, quê hương chỉ còn bố sóng sót
nữa rồi bố vội vả về quê tìm mẹ nhưng mẹ đã vào Nam chẳng biết đâu mà lần nửa.
Cảnh quê hương bị tàn phá, bạn bè kẻ khuất người còn. Ông bà hai bên đều đã về
chầu cõi Phật.Buồn vô kể. Bố đã quay lại nuôi Thúy.
Thúy là con của người bạn đồng đội quê ở
huyện Ka Răng Póc mà cả hai vợ chồng đều hy sinh trong trận tấn công đồn giặc,
giải phóng Buôn Mê Thuật.Bỏ lại Thúy lúc mới còn sáu tháng. Đơn vị bố đã mang
về và lời hứa trước khi bố mẹ Thuý nhắm mắt xuôi tay. Bố sẽ đảm đang nuôi Thúy cho đến ngày khôn lớn
thành người. Và xem Thúy như là đứa con ruột của bố. Trong lòng nuôi hy vọng sẽ
tìm
lại được mẹ con dù gian nan
vất vả đến đâu. Thế nhưng rồi vẫn biệt vô âm tín.
Không ngờ sự việc lại có ngày hôm nay, xảy
ra nhanh thế.
Hạnh phúc của các con vẩn tràn đầy. Hôn ước
của các con vẩn tốt đẹp.Bố mẹ kể từ bây giờ cũng được gặp nhau sống với nhau
trọn đời chung thuỷ.
Nghe xong cả nhà ai cũng khóc. Tiếng khóc
sâu lắng trong tiếng cười hạnh phúc sau
lễ hỏi của hai con. Thầy hiệu trưởng, cán bộ công đoàn và cán bộ đoàn trường cùng một số cô thầy có
mặt đều nghẹn ngào xúc động../.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét