Cơn
mưa đổ bụi êm êm
Mạn
đò bến vắng, sầu thêm chất chồng!
Từ
trong độ ấy…Bão lòng
Bão
tim, bão phổi, giửa dòng nước trôi
Từ
trong độ ấy hết rồi!
Chuyến đò giờ lại chèo qua
Người xưa nhạt bóng, lòng ta rối bời
Hãy đi cho đẹp người ơi!
Đừng day dắt để thuyền trôi theo bè.
Giặc tan anh đã trở về
Con đò đứng lặng, lời thề bay xa
Bão tình hơn bão phong ba
Trơ dòng nước mắt lệ pha giọt sầu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét