22 thg 1, 2013

CHUYỆN CUỐI NĂM LỚP BẢY


12/27/2012 10:01 am

       Đánh xong giặc Mỹ chưa  kịp cũng cố lại đất nước Thì giặc Bành Trướng lại bùng nổ trên biên giới miền Bắc nước ta. Những làng ven biển như các cửa Hội; cửa Sót; cửa Nhượng vv và các cữa lạch cả nước, Có lênh của nhà nước đều phải trồng tre giử làng ngăn bước tiến xe tăng của địch. Bảo vệ quê hương.
   Quê tôi vùng Cửa Sót, nơi trọng điểm biển gần đảo Hải Nam Trung Quốc, nên phải triển khai sớm. Huy động mầm tre các vùng nông thôn: Thạch Bằng; Thạch Châu; Thạch Bắc, Thạch Mỹ.. Xã nào có tre đều phải mang ra tận biển Cửa Sót để trồng làm rào chắn xe địch.
    Hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng ta hàng trăm bụi tre được mang đến trồng dọc theo bờ cát dọc biển. Tre được trồng thành từng cụm, từng dãy ôm lấy làng kín mít.
   Sau đó thì trường cấp hai xã Thạch Kim đăng cai chăm sóc tre. Bằng cho các em học sinh sáng sớm trước giờ vào học phải gánh nước tưới cho tre.
   Tôi và Xuân năm đó cũng  vừa bước vào ngưỡng cửa cấp hai ( Lớp 5). Nhà lại gần nhau. Nên thầy giáo chủ nhiệm phân thành một đội. Cả lớp có hai mươi hai đội. Sáng trước giờ vào học bạn nào, đôi nào cũng phải gánh đủ ba thùng nước tưới cho tre, rồi mới về lớp học.
   Thầy giáo chủ nhiệm lớp 5A chúng tôi, lại sáng kiến hơn. Biết lấy tên các em đặt tên cho các bụi tre. Mà chính các em đang tự tay chăm bón. Thế là hai mươi hai bụi tre của lớp 5 A được khoác hai mươi hai cái tên dễ thương và duyên dáng:  Thu- Hà; Thái- Bình; Nhật –Minh...; Bụi của chúng tôi lại là Xuân- Diệu. Cái tên ghép thế mà hay. Thành cái tên của nhà thơ nổi tiếng nước ta..
   Thầy hiệu trưởng còn động viên và nói:- Cặp nào làm tốt sẽ được thưởng. Cặp nào làm không tốt sẽ bị hạ hạnh kiểm, không được lên lớp. Khối 5 thi đua với khối năm- Khối sáu thi đua với khối sáu. Còn khối bảy cuối năm thi tốt nghiệp và chuyển cấp nên không để các em phải chăm bón. Giành thời gian cho các em học bài..
    Nghe thầy hiệu trưởng ra lệnh, tôi và Xuân rất lo lắng. Ngoài ba thùng nước đầy ắp tưới buổi sáng. Chúng tôi hết giờ học, rảnh còn đi nhặt phân bò, trâu, gà, vịt.. ủ lại cho hoai rồi khệ nệ mang đến vun vào gốc  bí mật. Không cho ai biết. Nhờ đầy nước đủ phân, bụi tre hai đứa chúng tôi phát triển rất nhanh. Cũng chính nhờ vậy mà cái tên Xuân Diệu được ra đời sớm nhất. Trong trường các thầy cô cũng như các bạn cùng lớp ai cũng ca ngợi hai đứa chúng tôi...Xuân Diệu...Xuân Diệu....
    Bên Ủy Ban xã cũng cử người sang động viên trường và khen ngợi hai đứa chúng tôi.
   Sang nẳm lớp sáu, lớp bảy thì bụi tre của hai đứa chúng tôi mầm măng phát triển tua tủa.Hàng chục mầm mượt mà xanh um. Có ngọn uốn cong như chiếc cần câu, đu đưa theo làn gió biển. Có mầm mọc thẳng đứng, bất khuất hiên ngang. Có mầm đã nở um tùm lá vươn dài tay lều khều níu lấy bạn chung quanh, tỏ tình thắm thiết. Có mầm đã bỏ hết lớp áo bên ngoài lộ ra từng đốt, từng đốt mịn màng xanh tươi nhẳn nhịu, láng bóng. Có mầm như ngọn chông, ngọn mác chọc thẳng lên trời. Có mầm còn e thẹn thu mình trong bộ áo mo lông phủ từ đầu đến chân..
     Khổ nổi Bành trứơng đả tan từ lâu nên cũng chẳng có ai để ý tới tre với pheo gì nữa.
    Chỉ có hai đứa chúng tôi còn gắn bó với nổi niềm riêng tư trong công việc chăm sóc tre suốt hai năm ròng.
    Nhớ nhất là hôm cuối năm lớp sáu. Hai đứa vừa tưới cây, vừa khoát nước lên nhau. Cái áo trắng mỏng tênh của Xuân, lòng trong chiếc khăn quàng đỏ thấm, ướt sủng, dính sát vào người. Để lộ bộ ngực nở nang, đang hừng hực tuổi xuân dậy thì. Làm tôi đỏ chín cả mặt.
    Từ đó hai đứa gần nhau thường e lệ thẹn thùng, khó tự nhiên như những ngày còn là lớp bốn, lớp năm nữa.
   Thời gian sau không còn Bành Trướng nhưng tre vẫn mọc cứng cáp, giẻo dai vươn lên phủ dày từng rặng. Rồi thời trở thành từng lũy tre xanh mượt mà, um tùm trải kín bãi cát trắng phau. Từng cụm rễ bám chặt vào nhau trong lòng đất như những khối bê tông kiên cố.
   Từ sáng cho đến chiều. Chim từ muôn ngả thi nhau về ca hót. Trưa hè thì dàn nhạc ve thi với gió biển thổi vào ngân liên hồi trộn lẫn với tiếng tre kẻo kẹt kẻo cà như một bản hòa tấu nhịp nhàng ca ngợi quê hương.
   Suốt ngày các cụ, các bác, các anh thanh niên: Giả nâu, nhuộm lưới vá buồm dưới lũy tre bóng mát, Trò chuyện trầu cau thuốc men nhộn nhịp.. Chiều chiều các bạn học sinh cuối cấp hai- ba tới đây ngồi học trao đổi bài. Vừa hứng gió biển nồm nam mát rượi lại nghe điệu nhạc vi vu của tre chào đón. Nhịp nhàng cùng sóng biển. Thật là thiên đường. Nên dễ hiểu và thuộc bài nhanh
    Những đêm trăng sáng, bụi tre là điểm hò hẹn của các anh chị thanh niên Và chính nơi đây lũy tre Xuân Diệu đã trở thành ông tơ bà nguyệt xe giây cho nhiều đôi lứa nên vợ thành chồng.
   Thế rồi một ngày nào đó cơn bão 1988 đã xóa sạch bờ biển thân yêu của xã Thạch Kim. Lũy tre làng cũng từ đó vẫy tay chào tạn biệt lềnh bềnh trôi ra ngoài hải đảo và không bao giờ quay trở về với dân làng nữa. Sau đó thì ai đã nhẫn tâm chặt dần chặt dần số còn lại  của lũy tre côi cút và tiệt chủng luôn . Trơ lại bãi cát nắng chang chang trong những ngày hè bỏng lửa.
    Biển lại thoái dần,  nước rút xa. Không biết rồi đây có ai mang về những mầm tre xanh để gầy dựng lại cái cảnh  xóm làng thân yêu như xưa nữa không?  Hay là thời buổi kinh tế thị trương có ai nhớ đến cảnh quê hương làng xóm thân yêu như những ngày mà bọn tôi còn thơ ấu.,.,

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét