Mấy ngày qua, mẹ tôi xin bên hàng xóm một
con chó con độ chừng hơn một tháng rưỡi tuổi. Bà tôi đặt tên cho nó là Cún.
Lại lấy cái lẻ tre đo dài bằng đuôi chó rồi mang cả chó ra ngoài xa, cặm lẻ xuống
đất, bảo lúc nào Cún đi ỉa thì ra chổ bà cặm cái que này nhé. Thả Cún xuống, nó
loay hoay hít hít ngưởi ngưởi. thế rồi cu cậu chạng chân ra tè một lúc. Miệng
hít hít , cái đuôi ve vẩy, bốn chân bươi dỡn trong có vẽ đắc chí lắm.
Tôi vừa chạy vào nhà vừa húyt sáo miệng Cún cũng chạy thục mạng
theo. Trong Cún thật vui đáo để. Thế rồi hàng ngày, Đúng ư như Cún biết vâng
lời.Hay quá. Lúc nào Cún đau bụng đi ỉa là chạy ra chỗ đó tìm cái lẻ rồi mới tương.
Cún đực nhanh nhẹn, Tôi bốn tuổi, Cún tháng
rưỡi mà trông khôn ngoan hơn tôi nhiều, chạy nhảy suốt ngày. Bộ lông đen mượt
như nhung. Giữa đầu có đám lông trắng
chạy thẳng từ sóng mũi lên đến thiên đình, vẽ khuôn mặt ra hai phía đều đặn,
trông thật oai vệ. Hai mắt đen lánh. Ban đêm trời tối nhìn tưởng như hai hạt
kim cương sáng quắc. Cái mũi ướt ướt dễ
thươg quá.
Tôi hay đùa dởn với Cún, vuốt ve bộ lông mượt
mà trong như nhung.. Cún ngoan lắm, mỗi khi tôi làm vậy là Cún nằm xuống, xuội bốn chân thẳng dài ra
nhìn rõ dưới chân đều có cái đeo như cái gai của cây câu đằng vị thuốc bắc. Ai
cũng bảo Cún khôn lắm đấy! Tứ túc hoa mai. Hai tai thì như hai bàn tay của tôi
cụp xuống trông có vẽ dữ tợn. Mỗi lần Cún nhe răng, há miện ra lại thấy bộ răng
của Cún trắng và đều đặn. Ước gì
tôi cũng có bộ răng như Cún. Trong lưỡi có một vệt đen mọi người gọi là đém.
Chó có đém thì vừa khôn vừa trung thành với chủ.
Cún
trung thành với chủ thật, nuôi Cún nhà làm ăn thịnh vượng lắm. Có người xem tướng
bảo bộ tai này Cún sẽ sống lâu.
Đến bữa ăn mẹ còn cho Cún thêm cái trứng
vịt trộn vào cơm nóng. Mẹ nói làm như
thế để cho Cún chống lớn lại mượt lông. Đúng vậy Cún mới về nhà tôi được một
tháng mà mập thù lù, bộ lông xù ra như lông cừu. Ai lạ đến nhà Cún sủa những
tiếng lớn inh ỏi.
Tôi thích Cún lắm, xem Cún như người bạn
trong nhà. Tôi nhảy Cún cũng nhảy, tôi múa Cún cũng tung tăng chạy theo hưởng
ứng. Những lúc Cún nằm ngủ, tôi dã bộ huýt sáo miệng nhẹ nhàng thế mà Cún tỉnh
dậy ngay lên tiếng gầm gừ liền. Cún thính lắm, nhiều đêm ngoài vườn gió đu cành
xọc xạch là Cún tỉnh dậy sủa inh ỏi. Ai
đến nhà cầm vật gì về Cún lập tức chạy ra cắn vào quần người lạ kéo lôi vào,
không cho.Lúc đó người nhà lên tiếng Cún mới thả cho về.Cả nhà ai cũng mến Cún.
Một hôm chị gái tôi lấy chồng xa về chơi,
đùa với nó một buổi thế mà nó nhớ giai mãi.
Sau ba năm Cún lớn đùng lên như con me con.
Chị tôi lại về thăm nhà, vừa mới tới cửa Cún trong nhà đã nhảy lao ra. Ai cũng
tưởng là Cún sẽ cắn, vội can ngăn. Nào ngờ Cún lao vào người chị tôi ôm choàng
lấy hai chân mừng rỡ như gặp người thân.
Hít hít, ngửi ngửi, ngoắt đuôi xoắn xuýt,ve vẩy cái đầu, miệng kêu những tiếng
gì chẳng hiểu. Dường như nó muốn hỏi chị nhiều điều lắm. Té ra chó cũng có trí
nhớ vô cùng. Chỉ một buổi đùa với Cún mà sau ba năm xa cách trở lại Cún vẫn nhớ
như in.
Cún có thói quen hay ăn bánh tráng, nên lúc
nào bà, mẹ đi chợ về cũng có quà bánh tráng cho Cún. Cún nhảy lên đớp ngay trên
tay ngoắt đuôi lắc đầu mừng quýnh rồi cắp chạy thẳng ra vườn nhai ngấu nghiến.
Có lần tôi bị gai đâm rách chân mấy ngày
sau tấy lên làm mũ, nhức nhối quá máu chảy, mũ chảy dòng dòng. Cún lại ve vẩy
rồi liếm sạch. Vết thương cho tôi, bổng dưng tôi nhẹ
hẳn đi và ít ngày sau thì
lành. Tôi như nhói vào tim khi Cún đã không nghĩ rằng đó là chất dơ mà người với người cũng cảm thấy gớm guốc.
Cún có tình nghĩa với người sâu đậm. Tôi ôm ghì cún vào người một lúc để tỏ
lòng biết ơn Cún. Người bạn trung thành.
Người ta bảo tuổi thọ của chó nhiều nhất là
mười lăm năm. Bởi thế tôi luôn sợ Cún lão thời mất. Nhưng đâu trong Cún còn
khoẻ mạnh lắm. Tính từ ngày mẹ xin Cún về cho đến nay đã hơn mười sáu năm.Như
vậy là tôi tròn hai mươi tuổi.
Nhìn Cún cũng có phần chậm chạp, ăn uống
kém dần, ít đùa dỡn với tôi như những ngày xưa nữa. Thường ngày hay nằm thượt
ra trong bóng râm, thở phì phò. Có người bảo Cún chắc đến ngày tận số.
Thế nhưng mẹ tôi hết sức chăm Cún, nấu cháo
xương lợn, cháo trứng gà cho ăn hàng
ngày. Đêm lạnh mẹ bỏ thêm rơm rạ cho ấm ổ, che chắn thành buồng kín để Cún
nằm.tránh phơi sương, dầm gió như hồi còn trẻ.
Một hôm bà tôi cũng già yếu. Đã chín mốt
tuổi đời rồi, như ngọn đèn sắp kiệt dầu, tắt dần, tắt dần đến ba ngày sau bà
mất.
Cả nhà rối lên như tơ vò. Ông nội tôi, cha
tôi, mẹ tôi...Rồi cả đàn con cháu của bà đông nghẹt khóc lóc thương cảm. Hàng
xóm đến chật ních. Tôi chưa từng thấy
đám tang nào mà người khóc đến thế. Ai cũng thương bà hiền lành, giản dĩ. Bà
hay thương người nghèo khó cô đơn. Nhất là mẹ tôi bà cưng như quảy trứng.
Con Cún thấy người nhộn nhịp vậy cũng gắng gượng
nhào vô xăng xe dưới chân mọi người, bên quan tài của bà. mắt nó cũng rớm lệ.
Sáng hôm sau đưa đám bà tôi. Cún cũng chạy
theo đám đông tiễn bà lên đến nghĩa địa.
Hạ huyệt và làm xong thủ tục, mọi người ra
về buồn man mác không ai để ý đến Cún nữa. Tôi cũng vậy.
Bữa tối ăn cơm mới sực nhớ đến Cún. Cả nhà
đi tìm khắp trong xóm, ngoài đường nhưng không thấy bóng dáng Cún đâu nữa. Chắc
Cún đã lộn đường. Mẹ tôi bảo không sao, nó nhớ lắm cơ. Nếu lộn đường Cún sẽ tìm
về được. Hai ngày sau vẫn chẳng thấy tăm dạng gì của Cún. Cũng là ngày gia đình
lên thăm mộ bà để làm lễ ba ngày.
Nào ngờ khi đến mộ bà cả nhà ai cũng ngạc
nhiên, rú lên một tiếng thì ra con chó nằm úp mặt xuống mộ bà đã chết cứng đi rồi. Miệng nó ủi sâu xuống
mộ. Hai chân sau bươi cào đất lên như để tìm bà. Tội nghiệp Cún quá tôi chạy
lại kéo nó xuống dưới chân mã bà. Mẹ tôi
bảo đào lỗ chôn Cún luôn.
Mọi người lao vào, giúp một tay chôn Cún.
Tôi đốt thêm cho Cún nắm nhang chia sẻ với Cún. Người bạn sống với tôi mười sáu
năm trời..Rất nhiều kỷ niệm đồng cảm.
Quay gót ra về, chung quanh như sương mù
phủ khuất cả Cún và ngôi mộ bà. Lòng tôi tê tái buồn hưu./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét