22 thg 1, 2013

BẮC VÀ HÀ


11/29/2012 08:26 pm


      Cưới nhau được một năm thì bé Bi ra đời. Cháu gái kháu khỉnh khôi ngô, tóc đen mượt, cặp mắt hạt
 Huyền.Hà bế con trên tay mà như đang ngắm nhìn bông hoa hé nở giửa ban mai, màu sắc thắm hồng của năm mươi phần trăm bố năm mươi phần trăm mẹ cộng lại cho con cả trăm phần trăm sắc đẹp như thiên thần. Hà sung sướng phấn khởi vô cùng. Cả ngày Hà tập trung vào công việc nuôi con, nào cho bé bú sữa mẹ, cho ăn dặm sữa ngoài, vệ sinh tắm dặt cho con…Ngoài ra còn lo dặt dũ tạ lót, áo quần con, mẹ và bố nữa. Chưa đủ còn phải lo cả cơm nước chợ búa tất tần tật suốt ngày, chẳng có khi nào rảnh. Để cho Bắc có thời gian đến cơ quan.
          Thế mà nhiều lúc chưa vừa lòng Bắc lại còn phải chịu nặng lời xỉa trách của chồng thật là khổ cho đời Hà. Suốt cả bốn tháng nay đều như vậy, Hết ngày nghỉ. Hà đến cơ quan với vóc người xanh ợt, tay chân da mặt nhăn nheo ốm đi hàng mấy ký. Nhìn Hà tiều tuỵ làm sao, đầu bù tóc rối, áo quần loem thuộm, bạn bè ai cũng thương hại cho Hà.Nhất là sau những bữa cơm phục vụ chồng. Nhìn Hà loem luốc hai tay thì đầy nhọ nồi quẹt ngang, quẹt dọc từ
trán đến má.Trông thật tội nghiệp. Việc nội trợ với nuôi con lần đầu Hà chưa quen lắm. Nên cũng gặp nhiều khó khăn.                                                                     
   Nhan sắc Hà trước được mọi người cho là hoa hậu thì nay làm cho Bắc có bức tranh trong nhà khó ngắm.. Xưa Bắc say đắm Hà biết bao nhiêu thì nay chán nãn với Hà bấy nhiêu.
       Xưa ôm Hà say đắm vào lòng hôn những nụ hôn nồng thắm, hít mùi tóc hương sả, hương lan dìu dịu ngây ngất thì nay đứng gần Hà đã ngửi thấy mùi sữa, mùi mồ hôi hăng hắc lẩn với mùi khai khai tanh tanh của trẻ đang lẩn vào nhau quyện chặt người Hà. Anh thở dài ngao ngán. Nhiều lúc nhìn vào phòng ngủ thấy cả một mớ tạ lót vương vải sặc sủa mùi chua chua, khai khai mà Hà chưa kịp đưa ra nhà tắm để dặt. Bắc đã chau mày lớn tiếng nạt nộ. 
     Xuống bếp thì song chảo nồi niêu bừa bãi. Bắc lấy làm bực bội muốn đi khỏi nhà cho rảnh. Nhất là những bận cơm nhìn Hà mà Bắc phát tởm. Nuốt không trôi vào họng.     Đang ăn dở thì bé Bi sọt soẹt… xoè..Hà lại phải quẳng chén đũa ra lại lau, lại chùi thay tạ cho con. Miếng ăn cũng chẳng được hoa lệ như hồi mới cưới. Hà phải ăn vội  ăn vàng vì con khóc có thời gian đâu nữa mà anh anh em em dởn nhau giữa những bận ăn thân mật như  hồi xưa. Mới cưới.
    Bắc thì còn muốn đeo đuổi cái mà chiều chiều hết giờ làm việc vợ chồng đi ngắm bãi biển, ngắm thuyền bè, mây, nước. Ngắm những gánh cá tươi xanh đấy ắp để rồi mà trầm trồ khen ngợi, nụng nịu nhau chạy ùa xuống biển dởn đùa với sóng nước. Đêm thì nện gót trên phố biển thấp thoáng những bóng đèn cao áp sáng quắc như ban ngày. Gió biển mát rượi, tóc Hà tung bay vào má, vào môi Bắc thật là hạnh phúc. Mùi hương tóc, mùi làn da mát thơm thấm sâu vào mũi vào tâm hồn Bắc ngây ngất với tuổi xuân dạt dào tình yêu căng đầy nhựa sống.
     Đến nay những kỷ niệm đó đã mất đi khi bé Bi ra đời. Bắc nhiều lần muốn thoát khỏi cái cảnh sống chung với mẹ con Hà đến với  người tình xưa cho thoải mái.
     Thật vậy Bắc còn trẻ quá lại đẹp trai má lúm đồng tiền, lời nói thì nhẹ nhàng duyên dáng. Các cô gái dá có được một lần gặp Bắc thì như có thôi miên vương vấn nợ tình. Bởi thế mà khi Bắc quyết định cưới hoa hậu Hà làm vợ biết bao con nợ nhân tình của Bắc rời bỏ mà mối tiếc muôn đời. Giờ cũng vậy Bắc có thay đổi chút gì đâu, vẫn chàng trai duyên dáng, đa tình và vẩn nhiều em còn ham mê sắc đẹp diệu kỳ ấy của Bắc.
     Một đêm nào đó Bắc trốn Hà lẻn ra đi theo người tình mà không một lời trăng trối. Để lại cho Hà trên tay đứa con vừa tròn sáu tháng. Nhiều đêm một mình Hà với đứa con mọn, ấm đầu, đau bụng, sốt nóng chẳng biết kêu van ai. Một tay Hà vừa làm thầy thuốc vừa làm mẹ đỡ đần: Nào cho uống thuốc, nào cho bú sữa lại phải thay tạ dặt đồ lót…Một mình, chỉ một mình Hà gánh tất. Hà cặm cụi, lo lắng làm tròn bổn phận người mẹ, xem như đứa bé không cha. Hà có nghị lực vươn lên can đảm đứng dậy xua tan mọi u buồn đen tối để tập trung vào nuôi con chóng khoẻ chơi ngoan. Là người phụ nữ đảm việc nhà, tròn việc nước.
    Nghỉ về tương lai của con. Hà vui vẻ hẳn lên. Bé Bi càng ngày càng lớn trông càng đẹp. Nét đẹp được trời bù đắp trội về mẹ nhiều hơn. Hà hết sức tự hào vui sướng ngơi đi nổi vắng chồng cô quạnh.          
    Bắc từ hôm bỏ mẹ con Hà ra đi đến cặp với Lan người tình cũ. Đến với Lan, Bắc rạo rực lại tuổi ban đầu hừng hực ngọn lửa tình, bốc  cháy mà Lan đã ao ước bấy lâu. Bắc cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng. Có điều sống với Lan mọi việc nấu nướng, dặt dũ Bắc đều phải làm hết tầt chứ không phải như Hà. Hà biết chiều chuộng chồng làm việc đỡ đần chồng  mọi chuyện vặt trong nhà, không để Bắc phải nhúng tay việc gì từ việc cơm, nước, chén bát, áo quần vv  Đằng này thì Lan ngược lại, Bắc phải cởi áo, tháo dày
làm tất tật mọi việc vặt mà đạo diễn là Lan. Bắc như cái máy khiến sao làm vậy: Nấu ăn, dặt dủ áo quần, quét nhà, mắc màn tắt đèn.. để Lan có thời giờ mà bôi son đánh phấn trău chuốt cơ thể cho Bắc hả dạ tình dục suốt ngày đêm. Nhưng rồi sống như thế lâu ngày cũng chán. Cái chán trước tiên đến với Lan là Bắc nhẳn tiền trong túi. Đồng lương mỗi tháng của Bắc không đủ để Lan xài ba bữa chợ. Bắc không còn tiền để cho Lan tiêu pha phung phí, ăn ngon mặc đẹp, tắm mát. Không còn điệu đời hôm nay bắt Bắc ra phố mua cho em đôi dày kiểu cao gót, đôi kính màu nước biển nữa.. Thực tình Lan không yêu Bắc, chỉ muốn trả thù Bắc và bây giờ thì  chỉ yêu túi tiền của Bắc thôi.
    Đối với Lan sắc đẹp con trai không làm rung động được tim người bằng đồng tiền choc thủng trái tim háu của, của nàng.
   Sống với Bắc chưa trọn hai năm thì Lan đã chán ngầy, chán ngấy. Tiền hết nợ chồng chất, Lan xem Bắc như một người tôi tớ. Nhiều đêm Lan đuổi Bắc ra khỏi phòng ngủ, anh vẩn lặng lẽ cắn răng chịu đựng, dọng thủ thỉ:
- Hay là để mai anh đi mượn về cho em tiêu, giờ đến mai có xa gì mấy đâu.
- Được! Được nhé! Nhớ nhé! Trưa mai không có tiền em xài là bai bai đấy nha!.
  Tinh mơ anh đã ra tiệm cầm đồ vay tiền nhưng có ai lại cho anh chàng tay không đến vay nợ. Hãy để xe máy lại thế chấp, hoặc là ngân khố vàng, máy ty vi, cát séc vv. Đồng tiền nó có nể ai đâu! Những câu nói xói móc nhét vào tai anh làm tim gan anh như ai xé nát. Mặt mày choáng váng tê mê. Thất vọng ê chề đau đớn  đã khiến anh không lê nổi bước về nhà nữa.
   Bắc đi lang thang không chủ đích, qua đường phố, ngoặt ngoèo đường hẻm. Đến tận bờ sông quay về bãi tắm, hết sáng qua chiều. Đến đây anh trố mắt nhìn một màn trình diễn thật ngoạn mục. Lan và  người tình đang ôm nhau tắm, dởn đùa với sóng biển. Thấy Bắc, Lan càng xiết chặt người
tình hơn cho anh bỏ ghét. Bắc thì tưởng mình như trong cơn mơ, cơn mơ lóc cuồng xô đổ mình xuống địa ngục tối om.
-Lan! Lan! Không một tiếng đáp. Hai người đã ôm nhau hụp sâu xuống nước để lại một làn bọt trắng long lanh chờn vờn trên mặt biển 
     Bắc đắng nghẹn cả cổ họng, vút chạy thẳng về túp lều cũ gần hai năm chàng ôm ấp mối tình không giá thú của hai trái tim một về tiền một về tình điên khùng, ngu dại.Phòng không tróng rõng, không còn gì để ngã lưng để lót dạ nữa.
     Lan đã dọn đi tất qua ở với người yêu mới sang hơn giàu hơn và đa tình hơn.Chàng khuỵ gối xuống nền gạch dơ bẩn trằn trọc một lúc rồi quả quyết rời bỏ mái nhà bạc bẻo này để về lại với Hà và bé Bi người vợ, người con mà mình  đã dả tâm bỏ rơi.
     Anh hối hận và lấy làm hổ thẹn khi rời khỏi cái nhà bạc bẻo này. Lòng quặn đau như ai xé.
    Chín giờ tối Bắc mới rón rén đứng nấp ở phía cửa sau ngấp ngó nhìn Hà. Nép mình bên bóng tối nhìn xuyên qua cái cửa tò vò nhưng không hình dung được những gì anh muốn. Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng Hà vọng lại:
-Bé Bi ơi!
- Dạ!
-Sao con không xới cơm cho bố và mẹ đi.
-Mẹ ơi! con xới rồi đấy..là chén cơm của bố, kia là của mẹ và đây là của con. Bố ơi! Bố ngồi ăn cơm đi.
-Sao con không gắp thức ăn cho bố với..
-Rồi mẹ ơi. Mẹ cùng lên ăn với bố và con cho vui đi mẹ!
-Ư! chờ mẹ chút, sắp xong rồi đấy.
-Xong nhanh để cùng lên ăn với bố  con đi mẹ!. Dọng bé Bi dịu dàng nhỏ nhẻ thỏ thẻ như trẻ nên ba quả thật vậy.
    Bắc đứng lặng người ngoài cửa mà không dám lên tiếng. Lòng lại tràn đầy tức dận, nghẹn ngào suy nghỉ. Ra thế mẹ con nó cũng bỏ mình rồi! Bé Bi nay đã có bố khác. Mình còn mặt mũi nào nữa mà về đây.
     Nghỉ vậy: Bắc lại muốn quay gót. Nhưng rồi máu ghen sôi sục càng căm thù vợ đã phụ bạc với tình. Bắc nghỉ trách mình phụ trước cho người bạc sau. Nghỉ vậy nhưng máu ghen của con người đa tình đã nghẹn lên tận cổ, kiên trì chờ cho đến lúc hai người lên giường ngủ Bắc sẻ phá cửa vào bắt quả tang.   
    Chàng đã vạch sẳn kế hoạch: sẻ phá cửa nào vào, đi thẳng tới giường ra sao, dí dao vào cổ người tình của vợ ra sao và nói những điều gì trước khi đâm chết thằng tình của vợ. Anh đã sắp sẳn trong đầu hết rồi. Tiếng Hà vẩn vọng ra chui vào tai Bắc:
-Con không ăn đi, không gắp thức ăn cho bố với.
- Bố ơi bố ăn miếng thịt này nhé! miếng rau này nữa. Con ăn thi với bố đấy!
- Ơ! Con thua bố rồi dọng Hà ấm áp truyền cảm cho con một sức sóng mãnh liệt ngay trong cả bận cơm đơn độc vắng cha, vắng chồng. Cô vừa cười vừa bê chén cơm san sang chén mình rồi vổ tay hoan hô bố thắng cuộc. Bé Bi nhanh nhẩu để con xới thêm cho bố chén nũa. Hà hạ dọng:
-Ăn xong con nhớ đi dặt khăn để bố lau mặt, rồi rót nước mời bố uống. .
-Vâng con vẫn làm như những lần trước đó mà. Bố ơi! ăn xong đi ngủ bố kể chuyện cho con nghe với nha!
- Ừ ăn xong con lên trải chiếu mắc màn lấy gối cho bố mẹ và con dọng Hà ngọt lịm. Bé Bi bi bô                                                               
- Con để gối con ở giửa, mẹ nằm ngoài, bố nằm trong để con ôm được cả bố và mẹ, mẹ nha!
- Con ngoan lắm bé Bi cưng của mẹ. Dọng Hà ngọt như mật rót vào tai. Bé Bi sắp ba tuổi, mú mẩm dễ thương dọng nói như chuông vang. Bé đã giúp mẹ được nhiều việc vặt: quét dọn nhà cửa, lau chén bát, xếp áo quần, có bé. Hà đỡ an uỷ phần nào vơi đi nổi u buồn trong cuộc sống vắng chồng.
    Bắc cố gắng đứng mãi chờ cho Hà đi ngủ thì mới hành động. Chín giờ rồi mười giờ mười một giờ Hà mới lên giường cùng con. Bé Bi thủ thỉ:
  -Mẹ ơi lúc nào thì bố thật con về?. Hà thở dài, xoa đầu con, hôn vào má bé nói dọng buồn bả:
- Mẹ đâu biết được!
- Sao mẹ không gọi bố thật về đi, bắt con ôm cái gối này mãi, gọi bố hoài mà bố chẳng nói điều gì. Bố không hát được. Không bế được con, chán lắm mẹ ạ!
-Thôi con ráng chịu vậy, con người ta không có bố thì đã sao đâu. Còn con, con đã được gọi bố thường xuyên đó rồi sao! dọng Hà chua xót, mắt lại rớm lệ…
-Nhưng con không thích lấy cái gối này làm bố đâu! bé Bi nụng nịu.
  Bắc đứng ngoài nghe những câu nói của mẹ, con chọc vào tai, vào tim vào ruột mà não nuột bầm gan, nó như mũi dao khoét vào cơ thể, khắp các tế bào, nhức nhối, nhói đau, nước mắt trào ướt cả vặt áo bật lên tiếng khóc làm mẹ con Hà dật mình ôm chặt nhau vào  lòng phảng phất như có bóng Bắc trở về quanh dường với mẹ con Hà.
   Đúng vậy Bắc đã đạp cửa bước vào ôm chầm lấy mẹ con Hà và khóc nức nở làm bé Bi sợ hãi thét lên   Nụ hôn của Bắc lần đầu tiên được đặt lên vừng trán bé
Bi đã dịu đi nỗi thương đau của ba năm dại khờ về trước ./. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét