22 thg 1, 2013

KỶ NIỆM THỜI HỌC SINH


12/24/2012 06:32 pm
               
                                             Nhân  mùa thi ca nước.
    Hồi học cấp một, tôi hay trốn học, nên ngày nào cũng bị mẹ đánh lằn cả đít. Thói đời:” Một tiếng cha bằng ba tiếng mẹ” Đằng này bố đi bộ đội vắng nhà. Một mình mẹ tôi tần tảo, đầu tắt mặt tối quanh năm, để nuôi con ăn học nên người.
   Thế mà tôi lại không biết cái cực của mẹ. Sáng nào đến lớp cũng phải ăn một trận đòn tanh bành khói lửa rồi mới chịu mang cặp đi học. Xóm làng ai cũng biết. Đến lớp lúc nào cũng còn hai tròng nước mắt đang đọng lại bờ mi. Bạn bè đứa nào cũng để ý tới, làm tôi ngượng đỏ cả mặt. 
   Được cái  mẹ đánh dù đau đến đâu tôi cũng không kêu la, trơ như óc nhãn. Mẹ còn nói với mọi người:
- Thằng này lì lợm lắm! Đánh đau bao nhiêu nó cũng dương mắt ếch ra thế.
  Cũng nhờ mẹ đánh thường xuyên mà năm hai mươi tuổi tôi đậu đại học y khoa Hà Nội.
   Ngày ra trường học. Mẹ làm mâm cơm cúng ông, bà...Cố Can rồi mời mấy người bên xóm đến liên hoan cùng mẹ con. Bác Tư hàng xóm cho cái xe đạp cũ nhưng còn đi tốt. Mấy bà góp chút ít tiền cho đi đường uống nước. Mẹ bỏ mấy bộ quần áo và sách vở vào cái ba lô con cóc, đưa cho cậu hai cột vào sau xe.
   Nhà tôi cách Hà Nội ba chục cây số, đường cái dễ đi. Dá cứ cặm cổ đạp một lúc khoảng tiếng rưỡi đồng hồ thì đến nơi thoải mái.
   Lúc mẹ  và cậu cùng một số bà con trong xóm đưa tôi ra khỏi cổng làng để tôi lên xe tạm biệt mọi người. Tôi đã không muốn đi nữa. Cứ nhìn mẹ hoài mà nước mắt ràn rụa. Mẹ biết ý đã lớn tiếng:
-   Con đi,.. đi kẻo muộn. Mẹ vẩy tay trước  làm tôi thổn thức nung nấu cả tâm gan. Tôi ứa lệ. Miệng nghẹn ngào trong tiếng Mẹ! Mẹ...!.
   Mẹ dơ tay khoát con đi! đ!...i!.Cả bà con làng xóm quay gót trở về. Tôi nghẹn ngào xúc động nhảy lên xe mà nước mắt đầm đìa.
    Đạp được một chặng xa, tôi lại ngoái cổ nhìn về phía nhà xưa với bờ tre giếng nước của xóm làng, lòng xúc động nghẹn ngào miệng vẫn Mẹ!..M..E..! Con không đi nữa đâu!.
    Nhưng rồi nghỉ về tương lai. Nghĩ về mẹ. Nghĩ về công học tập đèn sách qua bao nhiêu năm vất vả. Tôi lại thẳng bước tới trường. .
   Vào học được một tuân, hai tuần rồi ba tuần. Tôi nhớ nhà nhớ mẹ vô kể không sao chịu nổi. Đến chiều thứ bảy tiếp khi học xong tôi lên xe phóng như bay về nhà cho kíp trước lúc trời tối. Sau một tiếng đồng hồ chạy tuốt ba chục cây số, cặm cụi miệt mài với đường sá, không kể lưng còng gối mỏi. Chiêc xe đạp của bác Tư đã đưa tôi về với mẹ.
    Bước chân vào ngỏ, nhà đã lên đèn từ lâu. Thôn xóm im lìm lặng lẽ trong buổi tối của mùa thu giá lạnh.
     Nhà tôi vắng vẻ. Một mình mẹ ngồi bên ngọn đèn Hoa Kỳ đang cặm cụi hí hoáy khâu lại cái áo len cho tôi để kịp tới mùa đông giá lạnh mà mặc chống với cái rét ở Hà Nội.
   Tôi quẳng xe đạp ngoài sân nhảy xổ vào ôm quàng lấy cổ mẹ như trẻ lên ba. Mẹ vừa mừng vừa tủi, tíu tít hỏi tôi:
-  Sao con về?- Hết tiền tiêu rồi hả con? Tôi ú ớ một lúc rồi trả lời:
- Ở trường con nhớ mẹ lắm! Đêm nào con cũng khóc suốt.Cho con bỏ học đi mẹ! Thế là mẹ trừng mắt nhìn tôi:
-  Mày định bỏ học hả? Thật không?. Lớn rồi chứ đâu còn nhỏ dại như hồi lớp một hai nữa. Muốn khóc à!...Tao cho khóc luôn. Thế là mẹ lại rút mạnh cây roi trên xà nhà xuống. Cây roi ấy đã dạy tôi vào đại học. Nay mẹ vẫn còn giử và bực tức định đánh vào đít tôi cho hả cơn dận. Nhưng rồi mẹ lại ngừng tay lau nước mắt, lấy lời an ủy khuyên con.
   Vừa lúc ấy thì mẹ con bác Năm nghe tin tôi về sang mừng cho cháu.Cũng để hỏi thăm chuyện học hành trường lớp thế nào.Tôi thẹn thùng ngập ngừng với cô bé  cũng gần bằng tuổi tôi, khi thấy tôi không được vui lắm và đang bị mẹ mắng xấu hổ.
    Mẹ tôi cũng trở dận làm vui trả lời chuyện trò với mẹ con bác  Năm như không có gì xảy ra cả.
    Cái Bưởi cứ nhìn trộm tôi cười khúc khích. Làm tôi rầy đỏ mặt. Thì ra trên má tôi còn đọng mấy giọt nước mắt.mà Bưởi đoán biết vừa mới ăn đòn của mẹ.
- Sinh viên mà  còn khóc như trẻ em, giọng Bưởi hồn nhiên, làm tôi chín cả mặt.
Bưởi còn lấy cái đòn roi mẹ tôi đang để trên bàn chưa kịp cất đánh nhẹ vào đít tôi vừa cười, vừa nói:
- Mai anh nhớ tới trường tiếp học cho xong năm năm đại học. Cho em cái đòn roi này để sau này em có con biếng học lấy nó làm gia pháp. Nên người. Thế là cả nhà cười vui như nắc nẻ.
   Nhà Bưởi cách nhà tôi năm ngõ. Cha Bưởi cũng là bộ đội nên hai bà mẹ tôi và mẹ Bưởi thân thiện với nhau lắm. Hàng ngày có gì vui buồn đều tâm sự cho nhau nghe, Từ hạt gạo cũng cắm dôi. Do đó nghe tôi về là mẹ con Bưởi chạy tới liền.
   Tôi hơn Bưởi ba tuổi. Học trước Bưởi hai lớp. Năm tôi lớp chín thì Bưởi lớp bảy. Ngày nào mẹ Bưởi cũng cho Bưởi sang tôi để nhờ giảng bài học hành lo thi tốt nghiệp và chuyển cấp. Tôi học cũng không giỏi lắm nhưng hết sức cố gắng nghiên cứu bài để giảng cho Bưởi. Cũng chính nhờ thế mà tôi lại được nắm chắc về toán, lý của chương trình cuối cấp lớp bảy thành ra có cơ sở cho học lực cấp ba.
   Nhiều lúc rổi tôi thường hay dẫn Bưởi đi chơi, leo núi, lên chùa... Nhiều người trong làng biết họ xì xầm với nhau hai nhà chúng tôi.
    Bưởi càng lớn trông càng dễ thương. Chất phác của con nhà nông, cần cù chịu khó lao động, học tập nên năm thi tốt nghiệp và thi chuyển cấp Bưởi làm bài tốt vào hạng khá.
   Năm nay tôi đi đại học, Bưởi cũng còn hai năm nữa là ra trường. Bưởi có mái tóc đen rậm nhưng không dài lắm. Gõ má bao giờ cũng phơn phớt màu hồng trứng Có dọng cười dễ thương. Bọn con trai trong làng nhiều thằng để ý Bưởi lắm. Nhưng chắc chi Bưởi đã để ý đến bọn chúng nó.
    Sáng hôm sau tôi lên đường tới trường sớm. Bưởi cũng dậy sớm tiển tôi một đọan xa. Mẹ tôi đễ mặc hai đứa cùng đi mà không ngăn Bưởi quay lại.
  Lúc chia tay. Bưởi như muốn khóc nhớ tôi. Trao cho tôi quyển sổ tay trong đó viết nhật ký của những ngày sống gần tôi. Tôi vội dấu vào ba lô chờ đến trường sẽ mở ra đọc hết. Trang cuối của quyển sổ Bưởi nhắc lại cái đòn roi của mẹ.  Cái đòn roi ấy đúng là vật quý báo của mẹ tôi đả dạy tôi nên người.
   Hết bốn năm học. Một năm thực tập. Tôi làm luận án tốt nghiệp ra trường  được xếp vào loại khá trở thành Bác Sĩ  của bệnh viện tuyến Tĩnh. Nghĩ đến công lao nuôi dạy của mẹ và các thầy cô trong suốt 10 năm phổ thông  cưu mang tôi  mong sao  để được nên người.
   Để trả lại công ơn trời bể đó cho mẹ, cho các thầy cô, tôi nguyện làm tốt  y đức y đạo của người thầy thuốc nhân dân.Mà mọi người chờ đón và mong đợi. .,.
      Những ngày chủ nhật được về thăm mẹ, tôi thường đứng hàng giờ ngắm cái đòn roi mà mẹ còn dấu trên mái nhà trước cửa ra vào. Thầm nghỉ cảm ơn mày đã cho tao nên người. Mẹ nhìn tôi rưng rưng nước mắt mỉm cười sung sướng,.,/.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét