( Kính dâng 123 năm ngày sinh
nhật Bác
19-5-1890----19-5-2013)
Nhân kỷ niệm 123 năm ngày sinh
Bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam ta. Toàn Đảng, toàn
dân, toàn quân, toàn cán cả nước đã và đang học tập tấm gương đạo đức của
Bác... bừng bừng khí thế…Kẻ làm thơ, người viết truyện, người chụp hình quay
phim. Các nghệ nhân, nghệ sĩ đua nhau làm và chọn tác phẩm tốt đẹp nhất, quý
giá nhất để dâng lên Bác,
Tôi Nguyễn Phi Diếu Đã già 85 tuổi. Với lòng tôn vinh kính quý cũng say
mê tìm bằng được một đề tài gì đó để dâng lên Bác, gọi là đền đáp công ơn trời
bể của Tô Tiên Ông Cha mình trước đã có công dựng nước và giử nước gần đây nhất
là Bác Hồ.
Tôi được đọc bài báo của Hoàng Phong cách đây đã khá lâu. “ Sự Hội Tụ
Của Hai Nền Đạo Đức” So sánh sự tương đồng giửa Phật và Bác Hồ. Tôi vui
sướng quá nay xin sao chép và biên soạn
lại cung cấp đề mọi người dân Việt Nam
đều biết rõ Bác Hồ ta quả là một vị
Phật.
Nói sự hội tụ của hai nền đạo đức. Có nghĩa là so sánh, vậy ta hãy so
sánh. Thiết nghĩ Bác Hồ chúng ta có những nét giống như Đức Phật Thích Ca từ
đầu đến cuối không? Là thế này:
Trước hết nói đạo đức của Phật Thích Ca và đạo đức của Hồ Chủ Tịch.
Nhưng như người ta thường nói: Mọi so sánh đều khập khiểng huống chi đạo đức Hồ
Chủ Tịch bao la như trời biển mà đạo Phật thì có đến 8 vạn 4 ngàn pháp môn. Giáo lý của Phật thiên kinh vạn
quyển. Chỉ các thiền sư cũng đã có tới
1700 công án để các hành giả chiêm nghiệm. Vậy thấu hiểu làm sao cho hết mà so
sánh. Hơn nữa đạo đức là một hình thái ý thức xã hội, một hiện tượng lịch sử.
Mỗi thời đại, mỗi dân tộc, mỗi giai cấp. Thậm chí mỗi nghề nghiệp đều có đạo
đức riêng, có chuẩn mực khác nhau làm sao có thể so đo tìm chỗ ngang bằng hơn
kém. Tuy nhiên nền cốt lõi của đạo Phật là Từ bi hỉ xá, vô ngã vị tha, cứu
khổ cứu nạn thì nội dung chính yếu của tư tưởng Bác Hồ, đạo đức Hồ Chí Minh
cũng là cần- kiệm- liêm- chính, chí công vô tư, cứu nước, cứu dân…Đó chính là
điễm hội tụ của hai nền đạo đức. Hai tư tưởng lớn mặc dầu cách xa nhau về thời
gian và không gian. Nhưng lại là hai nguồn sáng chụm vào nhau soi rọi cho các
thế hệ loài người thấy được con đường phải đi, nên đi và đáng đi nhằm vươn tới
đích thực CHÂN THIÊN MỸ.
*Hơn 2500 năm trước. Đức Phật Tổ khi còn là
Thái Tử Tất Đạt Đa (Siddha thar Gau- tama) Của tiểu Vương quốc SaKya ( Trung Ấn
Độ) ra ngoài Hoàng Cung, nhận thấy nhân sinh thống khổ, thế cục vô thường, đã
quả quyết rời bỏ ngôi báu, xuất da tu đạo. Tìm đường giải thoát cho người và cho mình hầu dắt chúng sinh lên bờ
giác ngộ.
* Bác Hồ thì khoảng đầu thế kỷ thứ 19 này khi còn là chàng trai Nguyễn
Tất Thành ( Một bên là Tất Đạt- một bên là Tất Thành) Phật và Bac” đã gặp nhau
ngay từ cái tên ban đầu. Lớn lên trong nôi chủ nghĩa yêu nước Việt Nam Sớm nhận
ra cảnh nước mất nhà tan, dân tình lầm than cực khổ cũng đã rời quê hương đi
tìm đường cứu nước cứu dân, giải phóng dân tộc. Hai điều ấy cũng đã hội tụ với
nhau.
+
Tương truyền Thài Tử Tất Đạt Đa lúc 29 tuổi ra đi tu, khổ hạnh 6 năm bên
bờ sông, kiệt sức mà không kết quả. Gặp được cô gái thiện dân, chăn bò cho một
bát sữa. Uống vào người khỏe khoắn sáng suốt, tìm gốc Bồ Đề ngồi nhập định liền
49 ngày. Đến đêm cuối cùng thành đạo và trở thành Phật Thích Ca. Suốt 49 năm
Ngài đi thuyết pháp và tổ chức tăng lữ hội. Từ đó đến nay đã
hơn hai nghìn năm Người ban phước huệ cho người đời của nhiều dân tộc, trong đó
có dân tộc Việt Nam.
+ Chàng trai Nguyễn Tất Thành
hay Anh Ba lên đường năm 1911 sớm hơn Thái Tử Tất Đạt 8 tuổi. Lao động đủ nghề
cho đến năm 30 tuổi cũng như chàng Thái Tử
Sakya được bát sữa bò của cô gái tiện dân. Nguyễn Ái Quốc gặp được luận
cương của Lê Nin mà sung sướng đến ứa nước mắt vì đã tìm được nguồn sáng cho
con đường giải phóng dân tộc đang mò mẫm 7 năm trước đó. Năm 1927 Người vạch ra
đường kách mệnh, bôn ba Á- Âu thuyết phục nhân quần, lập hội, lập đảng, lập mặt
trận. Cuối cùng Người dẫn dắt nhân dân ta đấu tranh thắng lợi, giành độc lập
dân tộc, thống nhất nước nhà tiến lên con đường XHCN nêu tấm gương lớn cho các
dân tộc đấu tranh chống áp bức giành tự
do hạnh phúc.
+ Đức Phật Bouddha có nghĩa
là “ Người sáng suốt” Thọ thế 80 năm và
nhập Niết Bàn.
+ Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng
có nghĩa là “ Người sáng suốt” Thọ thế 79 năm và nhập vào triệu triệu trái tim
người dân Việt—Ức triệu người trên khắp thế gian thuộc thế hệ ngày nay và các
thế hệ mai sau.
Kinh luật của Phật Thích Ca và giáo
huấn của Hồ Chủ Tịch dị ít đồng nhiều đều mang nội dung từ bi- bình đẳng- bác
ái- công bằng- cứu độ chúng sinh lục hòa ngũ giới xa lánh tham- sân- si…Đức
Phật là “ Bậc gia giác tha, giác hạnh, viên mãn công đức và phước huệ của Phật
là vô lượng”. Còn lời dạy của Bác Hồ thì: Một dân tộc, một con người sinh ra
trên đời đều phải có quyền sống, quyền tự do, quyền độc lập và quyền hạnh phúc.
Giửa Phật và Bác chính là “ Hiện thân sự gặp gở
lịch sử giửa một dân tộc, một thời đại và từ sự gặp gỡ ấy mà làm nên sự
nghiệp cách mạng lớn lao. Công đức Người cùng đạo Phật có thuyết vô thường giúp
người ta sống tự tại, an lạc không phiền não.
Ta không nghĩ Bác Hồ cũng là Phật Thách Ca hay Bồ Đề Đạt Ma nhưng Người
cũng phong độ ung dung tự tại. Hay nói theo thiền học người cũng là “ Kiến
Tinh” Bác Hồ cũng là Phật Thích Ca hay Bồ Đề Đạt Ma Tất đã nhìn thấy được thực
chất của nội tâm và thực tại. Người nhìn rõ thực tại của bản thân, của toàn dân
tộc và của toàn xã hội. Người vui niềm vui của dân, buồn nỗi buồn của dân. Theo
cách nói của nhà Phật thì: Người luôn luôn trầm tĩnh vô úy và có sức mạnh tâm
linh rất lớn, phong độ của Người chính là phong độ của người nhận thức được quy
luật lịch sử tin ở nhân dân và có nhân dân, con người biết mình muốn gì và đi
đến đâu, biết tránh thác ghềnh, biết thắng quân địch. Con người tịnh như núi,
động như biển, nắm vững nghệ thuật của điều có thể và không ngừng mở rộng giới hạn
của điểm có thể. Chính vì lẽ đó mà Hồ Chủ Tịch đã có thể: “Dĩ bất biến, ứng vạn
biến”Lấy cái không thay đổi để ứng phó với muôn sự thay đổi.
( Câu này Bác dặn Huỳnh Thúc Kháng trước
lúc sang Pháp năm 1946)
Cùng một sự tương đồng giửa Phật và Bác là sau câu “ Dị bất biến ứng vạn
biến” thì “ Dị chúng tâm vị kỷ tâm” Tức là lấy lòng dân chúng làm lòng mình.
Lời Phật dạy các hành giả là phải gắn mỗi hành vi thường nhật của mình với ý
nguyện của chúng sinh. Còn Bác của chúng ta nối nghiệp Tổ Tiên “ Lấy dân là
gốc” Muốn cách mạng thành công thì phải lấy dân làm gốc; “ Ý Đảng phải hợp với
lòng dân”. Lại thêm một sự tương đồng nữa là hợp lòng nhân ái của Phật của Bác.
Phật Thích Ca từng bảo: Người Balịxá đến
với mình và đưa lớp người suốt đời phải làm tôi tớ, bị đày đọa khinh rẽ ấy vào
ngồi ngang với vua chúa. Vì Phật khẳng định: “ Không có đẳng cấp trong giòng
máu cùng đỏ—không có đẳng cấp nào trong giòng nước mắt cùng mặn”. Bác Hồ cũng
từng lấy tên lớp người cùng khổ làm tên tờ báo cách mạng đầu tiên của mình. Lời
dạy của Bác là: “ Nhận rõ phải trái- Giử vững lập trường-
tận trung với nước- tận hiếu với dân”.
Phật ngồi trên tòa sen một loại hoa từ bùn đen vươn lên mà trong sạch
thơm tho, ong không dám bám, bướm không dám vờn tinh khiết vô song để giảng đạo
cho chúng sinh. Còn Bác hồ thì sinh ra từ Làng Sen.Bác quý hoa sen điều này
cũng cho ta có suy ngẩm sự trùng lặp giửa Phật và Bác Hồ.
Ngày 19—5—2013 Ngày sinh nhật Bác tròn 123 năm Toàn Đảng toàn dân ta
đang hướng về ngày kỷ niệm lớn lao ấy của Bác.Với nỗi lòng già xin dâng lên đài
sen thờ Bác, trọn đời nhớ ơn Bác. Tôn vinh Bác là một vị Thánh. thần linh cứu
muôn dân thoát khỏi ách lầm than đô hộ công lao to lớn như Phật Tổ.
Toàn dân ta cả nước ta đời đời nhớ ơn Bác và luôn luôn học tập tấm gương
đạo đức của Bác cha truyền con nối muôn
đời. để gìn giử nước và bảo vệ đất nước ngàn năm Độc lập- Tự do- Hạnh phúc./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét