Sông ơi, sông có nhớ chăng?
Ta ngồi ngóng mẹ mà lòng xót xa
Trời chiều đã tắt bóng tà
Mà sao không thấy mẹ ta chưa về
Con đò nằm lặng bên tê
Đèn soi vách nứa mà thê thảm lòng
Tối sầm buông xuống mặt sông
Vắng hoe vắng hoắt người không thấy người
Cái đêm mưa gió tả tơi
Mẹ ngồi dưới gốc cây sồi chờ con
Bây giờ con lớn
con khôn
Nỗi thương nước
mắt nhỏ giòng
Vu Lan dâng mẹ
lẳng bông – hương – vàng
Âm ty hay chốn
Niết bàn
Gặp nhau cha mẹ áo
hàng quần sô
Áo quần không có
số đo
Thế gian theo tục
giấy hồ dán nên
Chắp tay con
nguyện bề trên
Tòa sen – Cửa
Phật hóa nền tâm linh
Công cha, nghĩa
mẹ ân tình
Âm dương cách
biệt, tử sinh vẹn tuyền./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét