ĐÂU CŨNG LÀ ĐẤT NƯỚC
Mẹ tôi đẻ rớt tôi bên đống rơm nhà mình. Bà nội tôi vội
cắt dốn và tắm rửa sạch sẽ cho tôi. Một cục đen thùi lùi trông có vẽ lì lợm
lắm.
Bố tôi nói:- Đặt
tên cho nó là thằng RƠM. Để kỷ niệm ngày mẹ đẻ rớt nó bên đống rơm cao ngất còn
đầy nùi hương vị lúa mùa. Ai cũng phì cười. Ông giải thích: Rơm là do cây lúa
mà ra. Lúa lại sinh ra gạo để nuôi người. Như thế sau này nó sẽ ăn nên làm nổi
lắm lúa nhiều khoai cao như đống rơm này. Cả nhà lại được một tràng cười như nắc nẻ nữa. Bà nói -- Cứ mặc kệ sự đời Biết
đâu rồi được như bố nó nói.
Thế là tên Rơm
của tôi được mọi người truyền khẩu mãi đến khi khôn lớn và về già.
Rơm lớn đùng
lên như thổi, ăn khỏe, ngủ ngon. Ba bốn tuổi đã thích đi chăn trâu, cưỡi bò,
làm quen với cuộc sông bề ngoài. Nhờ có sức khỏe, Rơm tiếp thu sự việc chung
quanh nhanh nhẹn hơn bọn con trai trong làng cùng tuổi.
Rơm thích nhất
nghề bơi lặn, câu cá. Cha ông có câu “ Nhà có phúc con biết lội, Nhà có tội con
hay trèo” Câu nói của các cụ làm Rơm hang say nghề nghiệp. Song bố Rơm muốn Rơm
biết chữ nghĩa để nối dõi tông đường về sau.



