26 thg 8, 2013

Truyện ngắn ( kỷ niệm tháng 9-1945)




ĐÂU CŨNG LÀ ĐẤT NƯỚC

Mẹ tôi đẻ rớt tôi bên đống rơm nhà mình. Bà nội tôi vội cắt dốn và tắm rửa sạch sẽ cho tôi. Một cục đen thùi lùi trông có vẽ lì lợm lắm.
   Bố tôi nói:- Đặt tên cho nó là thằng RƠM. Để kỷ niệm ngày mẹ đẻ rớt nó bên đống rơm cao ngất còn đầy nùi hương vị lúa mùa. Ai cũng phì cười. Ông giải thích: Rơm là do cây lúa mà ra. Lúa lại sinh ra gạo để nuôi người. Như thế sau này nó sẽ ăn nên làm nổi lắm lúa nhiều khoai cao như đống rơm này. Cả nhà lại được một tràng cười  như nắc nẻ nữa. Bà nói -- Cứ mặc kệ sự đời Biết đâu rồi được như bố nó nói.
    Thế là tên Rơm của tôi được mọi người truyền khẩu mãi đến khi khôn lớn và về già.
    Rơm lớn đùng lên như thổi, ăn khỏe, ngủ ngon. Ba bốn tuổi đã thích đi chăn trâu, cưỡi bò, làm quen với cuộc sông bề ngoài. Nhờ có sức khỏe, Rơm tiếp thu sự việc chung quanh nhanh nhẹn hơn bọn con trai trong làng cùng tuổi.
    Rơm thích nhất nghề bơi lặn, câu cá. Cha ông có câu “ Nhà có phúc con biết lội, Nhà có tội con hay trèo” Câu nói của các cụ làm Rơm hang say nghề nghiệp. Song bố Rơm muốn Rơm biết chữ nghĩa để nối dõi tông đường về sau.

21 thg 8, 2013

MÙA VU LAN




Sông ơi, sông có nhớ chăng?
Ta ngồi ngóng mẹ mà lòng xót xa
Trời chiều đã tắt bóng tà
Mà sao không thấy mẹ ta chưa về
Con đò nằm lặng bên tê
Đèn soi vách nứa mà thê thảm lòng
Tối sầm buông xuống mặt sông
Vắng hoe vắng hoắt người không thấy người
Cái đêm mưa gió tả tơi
Mẹ ngồi dưới gốc cây sồi chờ con
Bây giờ con lớn con khôn
Bao nhiêu kỷ niệm con chôn vào lòng

13 thg 8, 2013

ÁNH TRĂNG RẰM

                                                          
Ta đi khắp bốn phương trời
Đồng quê thôn giả lắm người mẹ thương
Dù rằng trăm nắng, nghìn sương
Lòng nhân hậu mẹ vấn vương nhiệm mầu
Lắng vào từng vạt áo bâu
Thấm vào trong những miếng trầu mẹ ăn
Ấm vào trong những tấm chăn
Khắc vào những lúc trở trăn lạnh lùng
Bao nhiêu mẹ, bấy nhiêu lòng
Từ tâm lương thiện khoan hòng bao dung

11 thg 8, 2013

Chùm thơ kỷ niệm Mùa thu Tháng Tám



                            
 VÀO  LĂNG  VIẾNG  BÁC  ( Kỷ niệm Tháng Tám Mùa Thu)

                             Vào lăng viếng Bác- Bác Hồ ơi!
                             Giấc ngủ bình yên Bác vẫn cười
                             Bộ áo ka ki màu bạc thếch!
                             Chòm râu trắng muốt dưới cằm Người!
                                                ***
                             Vào lăng viếng Bác- Bác Hồ ơi!
                             Ngực chẳng huân chương vẫn sáng ngời
                             Sáng tỏa từ tâm từ  khối óc…
                             Sáng bừng hơn ngọn lửa dầu sôi…

GIẤC MƠ ( Nhớ ngày CM tháng Tám 45)


                              Giấc mơ được gặp Bác về chơi                
                             Vừng trán mênh mong rực sáng ngời
                             Túi vải- áo nâu thơm nghĩa Nước
                             Ngựa hồng- mũ lá đượm tình Người
                             Gậy tre khẳng khái hồn dân tộc
                             Dép lốp oai phong rạng giống nòi
                             Lịch sử Ba Đình nơi Bác đã…
                             Vừng hồng chói sáng khắp muôn nơi./.

10 thg 8, 2013

TRỜI THU



Mẹ tôi bảy bảy tuổi đời
Năm  mươi tuổi Đảng hai thời chiến tranh
Đánh Pháp là vệ quốc quân
Đánh Mỹ là cựu chiến binh hàng đầu
Hòa bình là lính áo nâu
Máy cày mẹ lái, đồng sâu mẹ cày
Giờ già mẹ vẫn hăng say
Vui cùng làng xóm tháng ngày bên nhau
Dạy con khuyên cháu khắc sâu
Công ơn Đảng Bác làm đầu chớ quên