1 thg 2, 2013

TAM CƯƠNG NGŨ THƯỜNG


                   

    Truyền thống quý báu cùa dân tộc ta, hàng năm tết đến, xuân sang, ai cũng cố gắng may một bộ quần áo mới, để sang canh lễ giao thừa mặc vào. Đón đợi một năm mới hạnh phúc đến với mình, với gia đình, làng xóm và đất nước.
    Năm nay tết Tân Mão 2011 về cùng đất nước sau năm đón Ngàn Năm Thang Long tròn nghìn tuổi. Thành công tốt đẹp.
    Mặc dầu tôi đã già, tám mốt tuổi rồi nhưng lòng vui tràn ngập khi có một mùa xuân trọn ngàn năm đất nước vinh quang.
    Tôi phấn khởi đến tiệm may cái áo theo truyền thống của dân tộc mà Bác Hồ ta hay mặc trong những ngày xuống hòa đồng công tác với nhân dân và cán bộ. Tôi hăm hở mãn ngày đến lấy.
    Lúc chủ tiệm đưa áo cho tôi. Tôi phát hiện tà áo trổ sáu lỗ cúc khuy. Hỏi chủ tiệm: - Sao tà áo các cháu lại trổ sáu lỗ? Vợ chồng chủ tiệm còn trẻ trả lời tỉnh bơ:
-Bác ơi! Aó bây giờ người ta trổ  sáu  lỗ cả đấy! Aó sơ mi cũng vậy bác ạ!
    -Trời ơi! Tôi thở dài:
    Thế là các cháu phá mất kỷ cương phép nước rồi! Bác không lấy chiếc áo này nữa đâu!  
- Sao thế hởi bác? Bác nói cho chúng cháu nghe đi!
Vừa lúc  đó ba bốn thanh niên  nam nữ cũng đến lấy áo quần. Đồng thanh cùng nói:
  - Đây bác này áo các cháu đều trổ sáu khuy cả. Chỉ có áo bạn gái này ngắn trổ năm khuy mà thôi.
  - Ấy chết! Ấy chết! Chính các cháu còn trẻ, theo áo nước ngoài nhập vào họ làm sáu khuy. Nay các cháu bắt chước chứ gì? Nếu thế này thì nguy to cho đất nước! Tôi nói hơi lớn tiếng một tí.
- Sao vậy bác? Các cháu  đồng thanh hỏi. Tôi vui vẻ ôn hòa nói với các cháu: Cái sai này là của các nhà thợ may, không nắm được kỷ cương phép nước. Để bác giải thích cho các cháu nghe và phải sửa.  
-   Dạ! Dạ! Chúng cháu thích nghe bác  nói rõ hơn  nữa, để biết lý do.
-  Ấy đấy! Các cháu ơi! Các cháu ngồi đây có cháu nào tốt nghiệp kỷ sư tiến sĩ gì không?                            
-  Dạ thưa bác có ạ! Bạn này là kỷ sư; bạn này là tiến sĩ; bạn này là  thạc sĩ; và bốn cháu đây là sắp tú tài rồi đấy ạ!
- Ồ thế thì tuyệt vời về học vấn. Nhưng lại chưa tuyệt vời về nguyên nhân trổ khuy áo theo truyền thống của dân tộc ta… Tôi nói tiếp: Trước hết các cháu hãy nhìn vào những
bộ quần áo truyền thống mà Bác Hồ kính yêu của ta hay mặc những lúc về thăm dân được chiếu lại trên màn hình ty vi hay là trong các bức tranh cũ. Đều là trổ năm khuy cả. Bác đây cũng vậy áo đang mặc trong người cũng năm cúc, năm khuy. Các cháu nhìn lại áo của các cháu mà xem hầu hết là năm cúc, năm khuy cả. Riêng áo sơ mi thì thêm vào hai cửa tay hai cúc hai khuy nữa ấy là ngoại lễ.. Các cháu có biết không? Ngày xưa tất cả mọi người đi học ( Kể cả Vua Chúa, quan lại) Ai cũng phải “ Tiên học lễ” Rồi mới đến “ Hậu học văn”. Vậy cho nên trong lễ nghĩa thì phải học “ Tam Cương” và “Ngũ Thường” . Dạ! Các cháu có biết tam cương và ngũ thường nhưng sao lại liên quan với khuy áo  là thế nào hởi bác?
- Ấy như thế mới sâu sắc đấy các cháu ạ! Tôi đang nói đến đây thì một số người khác đi qua tiệm cũng dừng lại để nghe giải thích Tam cương và Ngũ thường là như thế nào mà thời nay cho là lạc hậu củ lụ xỉ mất rồi.
_ Tam cương  là: Quân-Sư- Phụ Tôi nói tiếp Bổn phận làm dân của một nước là phải thờ vua, trung thành với vua. Các cháu có học chắc cũng biết lịch sử nước nhà gương Lê Lai cứu chúa. Là trung thành tuyệt đối với vua. Còn Nguyễn Đình Chiểu thì “Sống thờ Vua, thác cũng thờ  Vua”. Nó thấm vào lòng dân ta như thế. Còn học sinh đi học thì phải biết tôn sư, trọng đạo. Kính trọng thầy và vâng lời thầy để trở thành  trò giỏi- trò ngoan. Còn Phụ là cha mẹ mình. Mình phải trọn đời thờ phụng, báo hiếu công ơn dưỡng dục, sinh thành của cha mẹ
 “ Công cha như núi Thái Sơn- Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Ba đạo lý làm người đó thấm sâu vào cốt tủy xương máu của ông cha ta trước đây và thấm đến đời các bác bây giờ. 
Cho nên từ  Tam= Ba nó tồn tại và được thường xuyên nhắc nhở đầu cửa miệng trong sinh hoạt hàng ngày: Cơm ba bát, nước ba bầu; Thầy thuốc ba thang, Thánh Hoàng ba đạo; Cho mày ba đấm, ba đạp, ba tát…Thắp ba nén hương,
Rót ba chén rượu…Tam nhân đồng hành vv Chứ không có ai nói chệch  con số ba ra con số khác cả. Đó chính là Tam Cương. Bây giờ các cháu có học vấn cao, ra giúp nước cũng phải luôn luôn tôn thờ vua. Vua của ta là Đảng Cộng Sản, là Bác Hồ Kính Yêu là các vị lãnh tụ Mặc dầu bây giờ nước ta không dùng từ Vua như ngày xưa nữa nhưng các vị lãnh tụ chính là vua đấy. Những người đó chúng ta luôn luôn phải tôn trong và tin tưởng, bảo vệ dù có phải hi sinh xương máu cũng phải làm tròn sứ mệnh của một người dân  yêu nước, yêu lãnh tụ. Một vài nước trên thế giới còn gọi là vua như Vua Thái Lan- Vua Ấn  Độ cũng là các nhà lãnh đạo đấy.  Tôi nói đến đây nhiều cháu thấy ngạc nhiên vô cùng. Có cháu nói:
    Vậy là chúng cháu sáng mắt ra rồi. Nhưng bây giờ cái khuy áo là sao nửa cơ bác? Bác giải thích cho chúng cháu để biết luôn.
- Được! Được! Để bác nói tiếp cho các cháu nghe. Đấy là ngũ thường. Ngũ là năm. Năm điều răn về cương thường đạo lý. Đã là người dân Việt Nam luôn luôn phải làm và giử trọn năm điều: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Chữ Nhân đứng đầu. Nhân cũng là người mà nhân cũng là nhân nghĩa, nhân đức…
    Dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay dù đối với bạn hay thù vẩn luôn luôn giử lòng nhân ái. Chuyện Thạch Sanh đánh tan giặc còn cho giặc ăn no và trả họ về nước, không giết hại một ai còn lưu truyền mãi mãi  đó là Nhân. Nhà thiên tài Nguyễn Trãi thì: “ Việc nhân nghĩa cốt để làm đầu”… “ Lấy trí nhân để thay cường bão”vv Còn Bác Hồ thì bắt sống được tướng  Đờ Cát Tờ Ri của Pháp rồi cũng thả cho về sống với vợ con. Những gương đạo đức ấy đã làm cho thế giới khâm phục, năm châu bốn biển phải mến thương.
  Cuộc sống của dân ta ai cũng lấy chữ nhân làm gốc. Rồi đến Nghĩa, có nghĩa là nghĩa khí, con người không bao giờ khuất phục kẻ thù. Nhân dân ta đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ cũng chính nhờ  thấm nhuần chữ Nghĩa mà
ra: Chính nghĩa- Nghĩa khí… Còn Lễ- Trí- Tín là làm người dân nước Việt phải có tôn tri trật tự, yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào, trọng nhân ái. Biết lể phép với người bậc trên, kẻ già yếu, bệnh tật ốm đau. Thương các cháu nhỏ hèn yếu. Lễ phép với thầy cô giáo, cha mẹ để trở thành con ngoan trò giỏi lúc trẻ. Lớn lên  ra giúp nước, giúp dân phải tôn trọng dân chúng như lời Bác Hồ dạy: Lấy dân làm gốc, phải thương dân như thương chính bản thân mình. Trí là phải có học. Bác Hồ dặn:
 “ Học, học nữa, học mãi” Để biết luân thường đạo lý. Biết trách nhiệm của một người dân yêu nước. “ Nhân bất học, bất tri lý” Còn Tín là làm người phải để cho mọi người tin, không xảo trá, cắp trộm, không ranh ma quỷ quyệt, không lừa cha dối mẹ. Không tham mô, cướp của dân, của nước về làm giàu riêng mình. Mỗi con người của dân tộc Việt Nam đều phải thực hiện bằng được năm điều Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín. Nó phải thuộc lòng, hằn sâu vào trí óc như những ông cha ta trước đây: Như têm trầu năm miếng hoặc ba chứ không bao giờ têm bốn hoặc sáu miếng cả. Mâm cỗ chỉ ngồi năm người, không được thêm bớt số lượng. Tết thì chưng mâm Ngũ Quả mặc dầu có khi nhiều loại trái hơn nhưng vẫn phải gọi là Ngụ Quả. Rồi chỉ Ngụ Sắc thực tế có khi nhiều màu hơn hoặc ít hơn nhưng phải gọi đúng lời quy định của tổ tiên truyền lại Ngụ Sắc. May áo năm thân ( loại áo dài) Cúc khuy trổ năm lỗ đúng với luật quy định ( Ngũ thường) mà ông cha ta trước đây đã đi sâu vào tiềm thức con người. Ý nghĩa của tà áo trổ năm khuy là vậy đấy các cháu ạ!
    Hiện giờ một số lớp trẻ không được ai truyền lại nên  không  có lập trường vững để bọn phản nước hại dân lôi kéo làm càn trở thành kẻ phản quốc hại dân. Như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Trí Thức mà ta đã biết. Hạng người ấy thật không đáng làm dân nước Việt chút nào.
   Cả nước chúng ta đang ra sức học tập tấm gương đạo đức của Bác Hồ. Thực hiện bốn mươi năm di chúc của Ngài. Chúng ta càng thêm hiểu rộng hiểu sâu sắc nhiều tấm gương sáng chói đã hy sinh vì dân vì nước mà không tiếc máu xương. Biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để cho đất nước phồn vinh và chính vậy chúng ta bác và các cháu mới có ngày nay. Ơn ấy chúng ta không bao giờ quên được.
   Từ giờ về sau các cháu là thợ may nên phổ biến rộng rãi trong nghề. Áo nam nữ gì cũng phải trổ năm khuy, giử gìn  bản chất văn hóa cho dân tộc   Các cháu đi may áo nếu ai trổ sáu khuy thì không lấy. Hoặc phải nhắc người ta trước lúc may. Nói đến đây mọi người đều vổ tay hoan hô lời bác căn dặn. Và hứa sẽ nhắc cho các lớp sau biết để giử trọn kỷ cương phép nước mà ông cha ta đã luôn luôn gìn giữ.
    Vợ chồng tiệm may thì hớn hở vui tươi hứa xin sửa lại áo cho bác và biếu bác tiền may luôn gọi là  lì xì tuổi năm mới của bác tám mươi ba tuổi. Được trọn niềm vui đi bỏ phiếu bầu Quốc Hội khóa XIII ngày 22-5-2011 này. theo ý muốn của bác.
    Ra về lòng tôi cảm thấy nhẹ nhỏm với cuộc gặp gở tình cờ này. Được nhắc lại  những truyền thống quý báu của dân tộc ta trên bốn nghìn năm lịch sử mà thậm chí nhiều người đã lãng quên hoặc  có lớp lại không biết nội dung Tam cương- Ngũ thừơng  mà bản thân mình hàng ngày vẫn tôn thờ và sử dụng. Một cách không ngờ đến. Thậm chí còn cho nó là lạc hậu là lỗi thời rồi!  Giá tôi không nói thì sau này chắc chắn lớp trẻ bỏ quên. Quên đạo đức, quên nền văn hóa vô cùng quý giá của ông cha thì thật là đáng tiếc./.   


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét