CON CÚN
NHÀ TÔI
( Đăng trong tạp chí văn nghệ)
Mấy ngày qua, mẹ tôi xin bên hàng xóm một con chó con độ chừng hơn một
tháng rưỡi tuổi. Bà tôi đặt tên cho nó là Cún.
Lại lấy cái lẻ tre đo dài bằng đuôi
chó rồi mang cả chó ra ngoài xa, cặm lẻ xuống đất, bảo lúc nào Cún đi ỉa
thì ra chổ bà cặm cái que này nhé. Thả Cún xuống, nó loay hoay hít hít ngưởi
ngưởi. thế rồi cu cậu chạng chân ra tè một lúc. Miệng hít hít , cái đuôi ve
vẩy, bốn chân bươi dỡn trong có vẽ đắc chí lắm.
Tôi vừa chạy vào nhà vừa húyt sáo
miệng Cún cũng chạy thục mạng theo. Trong Cún thật vui đáo để. Thế rồi hàng
ngày, Đúng ư như Cún biết vâng lời. Hay quá. Lúc nào Cún đau bụng đi ỉa là chạy
ra chỗ đó tìm cái lẻ rồi mới tương.
Cún đực nhanh nhẹn, Tôi sáu tuổi, Cún tháng rưỡi mà trông khôn ngoan hơn
tôi nhiều, chạy nhảy suốt ngày. Bộ lông đen mượt như nhung. Giữa đầu có đám lông trắng chạy thẳng
từ sóng mũi lên đến thiên đình, vẽ khuôn mặt ra hai phía đều đặn, trông thật
oai vệ. Hai mắt đen lánh. Ban đêm trời tối nhìn tưởng như hai hạt kim cương
sáng quắc. Cái mũi ướt ướt dễ thương
quá.
