24 thg 4, 2017

Thơ Vui




VỢ TÔI

Vợ tôi tần tảo nắng mưa
Vai chai, đít lớt sớm trưa ngồi chà
Chợ người, rồi lại chợ nhà
Chợ Cồn, chợ Phủ với là chợ Sơn
Chiều về ngồi lại chợ hôm
Tối mò mới chịu nhớm chơn về nhà
Dù ai vui sướng đâu ta
Mặc ai cốt cách vinh hoa mặc người
Sớm đi dẫm nát ban mai
Tối về xé mỏng đường dài lê thê
Nuôi con nguyện một lời thề
Nắng chai cả mặt, rét tê chẳng cần
Miển rằng ngày kiếm đủ thưng
Nuôi đàn con nhỏ thành thân nên người
Đắng cay vợ chịu ngậm ngùi
Để chồng nhàn hạ con người mẻo meo
Anh em thị phú khinh nghèo
Chém cha cái khó bám theo lưng hoài…
Một mình than ngắn thở dài
Chấp tay niệm Phật, cầu Trời giúp con
Ba mươi năm ruột héo mòn
Hết thời lam lũ- duyên còn dài lâu
Sống trong biệt thự, nhà lầu
Cao lương mỹ vĩ con hầu cháu dưng
Vẫn không quên những gian truân
Bán thời xuân trẻ, quên dần má son
Vợ tôi nay đã già còm
Vẫn lòng chung thủy thương con yêu chồng./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét