24 thg 4, 2017

Thơ Vui




VỢ TÔI

Vợ tôi tần tảo nắng mưa
Vai chai, đít lớt sớm trưa ngồi chà
Chợ người, rồi lại chợ nhà
Chợ Cồn, chợ Phủ với là chợ Sơn
Chiều về ngồi lại chợ hôm
Tối mò mới chịu nhớm chơn về nhà
Dù ai vui sướng đâu ta
Mặc ai cốt cách vinh hoa mặc người
Sớm đi dẫm nát ban mai
Tối về xé mỏng đường dài lê thê
Nuôi con nguyện một lời thề
Nắng chai cả mặt, rét tê chẳng cần
Miển rằng ngày kiếm đủ thưng
Nuôi đàn con nhỏ thành thân nên người
Đắng cay vợ chịu ngậm ngùi
Để chồng nhàn hạ con người mẻo meo
Anh em thị phú khinh nghèo
Chém cha cái khó bám theo lưng hoài…
Một mình than ngắn thở dài
Chấp tay niệm Phật, cầu Trời giúp con
Ba mươi năm ruột héo mòn
Hết thời lam lũ- duyên còn dài lâu
Sống trong biệt thự, nhà lầu
Cao lương mỹ vĩ con hầu cháu dưng
Vẫn không quên những gian truân
Bán thời xuân trẻ, quên dần má son
Vợ tôi nay đã già còm
Vẫn lòng chung thủy thương con yêu chồng./.

Thơ Vui



UỐNG RƯỢU NGÀY XUÂN CÙNG VỢ

Đã lâu chưa uống cùng bà
Giờ ta nâng chén như là thưởng xuân
Giao thừa đã điểm chuông ngân
Thoáng hương đón tết nở vần thơ ru
Bâng khuâng chén tạc chén thù
Nhà vui xuân đến, mùa thu tuổi mình
Nửa đời xuân bước chênh vênh
Mòn chân đi giửa gập ghềnh tháng năm
Nào ta trọn chén tri ân
Mây mưa bão nỗi tùa dần về sau
Xuân sang trẻ lại mái đầu
Còn xuân ta vẫn bên nhau uống hoài
Cạn đi em! Tuổi còn dài
Nghiêng bầu rượu rót uống dài ngày xuân./.




19 thg 4, 2017

Thơ

QUÊ HƯƠNG và ĐỜI MẸ
Đất cằn để mẹ tay chai
Heo may xào xạc mãnh mai mẹ gầy
Nắng đổ lửa mẹ ngất ngây
Mưa đông gió buốt, chân trầy tóc tang!
Mẹ còn lại tấm lòng vàng
Cuộc đời vất vả, dạ tràng biển Đông
Cao như núi, dài như sông
Ơn sâu của mẹ trả không hết nào
Đêm dài vằng vặc trăng sao
Lòng con như xé gan bào ruột đau
Nén hương xin nguyện khẩn cầu
Tỏ lòng thành kính hằn sâu nỗi buồn./.
NẶNG TÌNH
Đôi ta song hạc già tiên
Tám mươi tám tuổi tình duyên mặn nồng
Trăng già, trăng lại thêm trong
Vườn xuân mườn mượt nắng hồng đầy hoa
Nặng tình quê Tổ đất cha
Dòng sông, bến nước, cây đa "muối lòng"
Dù cho  cách núi ngăn sông
Ngày đêm thương nhớ. Nhớ mong quê nhà./.

Thơ Lục Bát

3 thg 4, 2017


SỰ TÍCH CỘT ĐÁ THỀ Ở ĐỀN HÙNG
Truyền thuyết kể lại: Vua Hùng 18 không có con trai, nhường ngôi cho con rể là Nguyễn Tuấn (tức Tản Viên). Thục Phán là cháu Vua Hùng làm lạc tướng bộ lạc Tây Vu đem quân đến tranh ngôi, xảy ra chiến tranh Hùng - Thục.
              Vua sai bầy tôi là Cao Lỗ làm nỏ thần, đem móng thiêng (của Rùa Vàng) làm máy, đặt tên là Linh quang kim trảo thần nỗ. Vua đã được nỏ thần, bèn thu nhặt tàn quân sĩ tốt, kén chọn thêm dân binh. Rồi đưa tờ hịch cho thần Tản Viên rằng: ''Nay quân Thục lại lấn chiếm đô thành của ta, người nên chăng đem binh mã lại viện trợ''. Tản Viên liền đem binh tới Loa Thành cùng vua thiết lập trận đồ, dương oai thanh thế.
            Vài ngày sau, Tản Viên can vua rằng: ''Nhà Hùng hưởng nước trải đã lâu dài, ý hẳn lòng Trời có hạn, mới khiến Thục Vương thừa lúc hở cơ lại chiếm nước ta. Vả lại Thục Chúa vốn là chủ bộ Ai Lao, cũng trong tông phái của các đời hoàng đế trước vậy. Thế nước chẳng được yên đều bởi tiên định. Vua tiếc gì một cõi phương nam mà trái ý Trời để hại đến sinh Ung. Vả bệ hạ cùng thần đã có thuật thần tiên, chẳng gì bằng đi khắp bồng lai lãng uyển rong chơi gác phượng lầu rồng vui cùng tiên đồng ngọc nữ, tránh được bụi đời nhơ bẩn, vàng bạc châu báu coi nhẹ như lông hồng. Đó là chí lớn vậy''. Vua nghe theo, nhân đấy đưa thư cho Thục Vương, bảo nhường y cả nước.


            Thục Vương sau sứ lại tạ ơn. Vua nhân đó trao cho Thục Vương thần nỗ, rồi quay về núi Nghĩa Lĩnh hẹn với Tản Viên Sơn Tinh hóa sinh bất diệt. Thục An dương Vương được nước, cảm thấy công đức của Duệ Vương lớn như trời đất. Bèn dóng xe về núi Nghĩa Lĩnh dựng giao đài để cả nước thờ tự. Dựng hai cột đá ở giữa núi, chỉ lên trời mà khấn rằng: ''Nguyện có trời cao lồng lộng soi xét, chẳng dám sai lời. Nước Nam trường tồn lưu ở miếu Hùng Vương. Ví bằng vua sau nối nghiệp trái ước phai thề sẽ bị trăng vùi gió dập, trời đất cùng tru diệt''. Khấn xong vua bái yết, rồi quay về kinh đô Phong Châu, mời họ hàng chi phái của Vua Hùng, tôn là dân con trưởng lập ra hương Trung Nghĩa, cấp ruộng 500 mẫu tại Hy Cương. Lại cấp cho tô thuế thu của các xứ trên từ Tuyên Quang, Hưng Hóa, dưới đến Việt Trì để làm hương hoả thờ cúng 18 đời Vua Hùng, kể từ thánh tổ cao hoàng đế và các cua nỗi dõi, cùng cả nước vui tốt lành, muôn năm không dứt. An Dương Vương nối nghiệp trải 50 năm...
             Sau này khi thành Cổ Loa rơi vào tay giặc, và tiếp sau đó là 1000 năm Bắc thuộc,trải qua lịch sử bể dâu, cột đá thề chỉ là một dấu vết trong truyền thuyết. Những năm 60 của thế kỷ trước, ngành Văn hóa đã đưa ra ý định dựng lại cột đá thề như một biểu tượng đoàn kết dân tộc và ngưỡng vọng tổ tiên. Nhưng việc tìm kiếm, phát hiện dấu vết cột đá thề rất khó. Khi đó, các nhà chuyên môn đã lấy hình mẫu một trong bốn cột đá của một ngôi miếu thờ trên đỉnh núi làm cột đá thề. Nhưng sau vì nhiều chi tiết, các nhà chuyên môn lại khẳng định lại đó không phải là cột đá thề. Đến năm 1968, cột đá thề được tôn tạo lên bệ như hiện nay.



Nguồn: http://violet.vn/triet12c/entry/show/entry_id/4953643

TẠI SAO GIỔ TỔ HÙNG VƯƠNG LÀ NGÀY 10/3 ÂL
Trước đây, người dân không có tục đi lễ vào ngày 10/3, họ thường tự chọn ngày tốt theo bản mệnh của từng người và nô nức đến lễ bái các vua Hùng suốt năm. Thời điểm đông nhất thường rơi vào các tháng xuân - thu chứ không định rõ ngày nào.
Lễ cúng Tổ ở địa phương thì lại được cử hành vào ngày 12/3 âm lịch kết hợp với thờ Thổ kỳ. 
Thường khi con cháu ở xa về sẽ làm giỗ trước một ngày chứ không mở hội lớn với quy mô toàn quốc. 
Như vậy thời gian lễ bái thường kéo dài liên miên, vừa tốn kém tiền của lại không bày tỏ được rõ lòng thành kính, không tập hợp được lòng dân.
Nhận thấy điều này, Tuần phủ Phú Thọ ông Lê Trung Ngọc vào năm 1917 (Niên hiệu Khải Định năm thứ nhất) đã làm bản tấu trình lên Bộ Lễ, xin định lệ lấy ngày 10/3 âm lịch hàng năm làm ngày Quốc tế. 
Từ đó về sau, cứ vào ngày 10/3 nhân dân cả nước lại hướng về vùng đất Cội nguồn - xã Hy Cương, Lâm Thao, Phú Thọ để tôn vinh công lao của các vị vua Hùng.
Nguồn: Hùng Vương và Lễ Hội Đền Hùng-NXB Hội nhà văn, ĐH Lạc Hồng