14 thg 6, 2015

Bảo vệ Giá trị chân chính của Truyện KIỀU





   Tôi đang nghĩ trưa. Bổng một bạn văn gọi điện thông báo cho tôi: “ Có người sửa 1000 câu trên 3250 câu Kiều của cụ Nguyễn” 
   Trong ngộ nhận ban đầu tôi nghĩ, đã sửa tất hay hơn. Thật là hậu sinh khả úy, đại phúc cho dân tộc Việt Nam.
   Bèn bảo ông bạn thơ đọc vài câu tôi nghe coi: Ông bạn cất dong đọc câu thơ của cụ Nguyễn Du:”  Thì trân thức thức sẵn bày” Mà ông Đỗ Minh Xuân sửa lại: “ Quả ngon thức thức xách tay” Rồi tôi bảo đọc thêm câu nữa nghe coi: Ông bạn liền tiếp: “ Câu của cụ Nguyễn : “ Châu trần còn có châu trần nào hơn” Ông Xuân sửa: “ Lứa đôi còn có cần gì nhiều hơn. Nghe xong hai câu Kiều Xuân sửa. Tôi chán tai đến nỗi nói với ông bạn thôi thôi! Tôi không thể nghe nỗi được câu thứ ba nữa. Dá mà nghe cả nghìn câu Xuân sửa thì nhiều người chết mất.
     Hơn tám mươi năm nay tôi nâng nưu trân trọng truyện Kiều một cách quý như máu thịt con người Việt Nam. Bèn đem Kiều ra xem lại kỹ càng hơn lần nữa.
      Xin trích yếu lại để các bạn say mê Kiều quan tâm sãn có tư liệu tham khảo….
                
                                          *******
       Truyện Kiều là gì? Đó là bản dịch thể thơ lục bát của Cụ Nguyễn Du. Lấy từ nguyên bản Đoạn Trường Tân Thanh Của Thanh Tâm Tài Nhân bên Trung Quốc. Kể về chuyện cô Vương Thúy Kiều, một người con gái tài sắc mà cuộc đời trân chuyên, mười lăm năm lưu lạc. Hai lần vào lầu xanh. Hai lần đi tu. Cuối cùng phải nhảy xuống sông Tiền Đường tự vẫn
( Nguyên gốc chỉ đến đấy). Cụ Nguyễn sợ sái viết thêm hậu Kim Trọng
               .ẢNH HƯỞNG CỦA TRUYỆN KIỀU RA SAO:
         Đem so sánh thì Đoạn Trường Tân Thanh chỉ thuộc loại ba., bốn trong nền văn học Trung Hoa. Còn thi phẩm Nguyễn Du thì đã được dịch ra: Tiếng Đức- Anh- Nga- Trung Quốc- Tây Ban Nha- Hung Ga Ri- Hàm Quốc- Nhật Bản- Thái Lan-
       Nó đã tạo ra năm kỷ lục thế giới:
1)      Thi phẩm có nhiều bản dịch nhất.
2)        Mười bản dịch ra tiếng Pháp
3)      Thi phẩm có bảy cuốn hậu truyện Kiều
4)      Thi phẫm thành kỳ thư người Việt không ít thì nhiều ai cũng thuộc dăm ba câu Kiều, kể cả những người khônng biết chữ. Có người thuộc từ đầu đến cuối.. Có người đọc ngược từ câu cuối đến câu đầu.Như cuốn phim tua ngược.
5)      Thi phẩm quanh nó đã tạo ra các loại hình văn hóa khác như:
- Bình Kiều; Bói Kiều, Vịnh Kiều, Tập Kiều, Câu Đối Kiều, Hát nói Kiều, Giai thoại Kiều, Hội họa Kiều,Sân khấu Kiều, Điện ảnh Kiều, Âm nhạc Kiều vv.
    Để tóm tắt phần ảnh hưởng thế giới Xin ghi lại lời dịch giả người Pháp: Ronesery: “ Truyện Kiều làm lay động triệu triệu trái tim nhân loại” ( Theo sách kỷ lục Việt Nam)
                                 *******
                          ẢNH HƯỞNG TRONG NƯỚC
-Thi phẩm lập 7 kỷ lục:
       -    1)Nguyễn Du đã được Unetsco công nhận danh nhân văn hóa thế giời.
-          2)Thi Phẩm không viết ra để bói. Nhân dân lại dùng để bói
-          3) Thi phẩm có hơn 1000 bài thi vịnh
-          4)Thi Phẩm có nhiều sách viết về nó nhất (100)
-          5) Thi phẩm có nhiều giai thoại và câu đố nhất (53+101)
-          6) Thi phẩm được quay phim sớm nhất năm 1924)
-          7) Thi phẩm có trọng lượng nặng nhất 50kg Do nhà thư pháp Nguyễn Đình viết (theo kỷ lục Việt nam)
                             Để Tóm Tắt phần ảnh hưởng trong nước xin ghi lại hai câu:   A) của cụ Phạm Quỳnh 
“ Truyện Kiều còn thì nước ta còn”      B) cụ Nguyễn Quảng Tân:” Độc nhất vô nhị "Làm say đắm cả một dân tộc”
                                ******
                     GIÁ TRỊ VĂN CHƯƠNG..
A) Nguyễn Du đã chưng cất, đã giao thoa hai tôn giáo vĩ đại của nhân loại: 1- Là đạo Khổng “ Như nàng lấy hiếu làm trinh”  ( Đạo hiếu trong luận ngữ)        “ Nàng rằng phận gái chữ tòng”
( Đạo tam tòng trong luận ngữ)
                       2- Là đạo Phật:
                            “ Đã mang lấy nghiệp vào thân
                          Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa” ( Nghiệp kiếp- Luân hồi- Nhân quả…( Trong Tứ Diệu Đế)
B )Thi phẫm quanh nó đã tạo ra các loại hình văn hóa khác. Để thi phẩm của Cụ thành luân lý và triết học.
1) VỀ VĂN CHƯƠNG:
Nguyễn Du đã có công đầu nâng cấp “ Lời quê của người Việt thành ngôn ngữ; dân gian mà bác học ngắn gọn, mà dư ba giản dị mà trong sáng . Xin lấy ví dụ một “ thời quê” “ Chém cha con đẻ mẹ mày” Nghe nó chua ngoa, đanh đá, thô tục làm sao!
Nhưng khi vào tay  cụ. “ Chém cha cái số má đào
                            Gở ra rồi lại buộc vào như chơi”
     Nghe nó da diết thanh lịch làm sao! Mà đau đớn đến tận xương tủy trong sự nhân ái.của lời nói.ngọt ngào.
     Xin xem cách sử dụng lục bát của Cụ. Thông thường lục bát chỉ gieo sáu và tám. Cụ đã cách tân nó thành một tấu khúc độc cầm, âm vang tuyệt diệu. Nhún nhẩy, duyên dáng, mượt mà…
Gieo hai: “ Này chồng- nầy mẹ- mầy cha. Cụ gieo bốn: Nầy là em ruột- nầy là em dâu.” Cụ gieo ba: “ Thoắt buôn về- thoắt bán đi. Cụ nức nghẹn “ Nửa chừng xuân thoắt rẽ cành thiên hương” Khi thì nó chỉ là một chuổi âm thanh “ Lơ thơ tơ liễu buông mành”Cứ như nghệ sĩ Hãi Phương vuốt móng trên đàn thập lục.        
Ta hảy xem cụ tả cảnh
                Gương Nga chênh chếc  đáy sông
              Vàng gieo ngấm nước, cây lồng bóng sân
                  Hải đường lả ngọn đông lân
               Giọt sươnng gieo nặng cành xuân là đà”
       Vừa tĩnh, vừa động lại âm thanh không thể họa nỗi màu vẽ . Trừ khi có điện ảnh.
                            Ta hãy xem Cụ tả tình:
                           “ Tẻ vui bởi tại lòng này
                      Hay là khổ tận đến ngày cam lai”
     Cụ làm người đọc vui:  “ Bốn giây như khóc như than
                                  Khiến người trên tiệc mà tan nát lòng
                                            Cùng trong một tiếng tơ đồng
                         Người ngoài cười nụ, người trong khốc thầm”
     Cụ làm cho người đọc đau: “ Thân lương bao quản lấm đầu
                         Chút lòng trinh bạch về sau xin chừa”
     Cụ làm cho người đọc khóc: trong những câu tả âm thanh:
                         Trong như tiêng hạc bay qua
                  Đục như nước suối mới pha giửa vời
                         Tiếng khoan như gió thoảng ngoài
                      Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa”    
        Ngày nay Đặng Thái Sơn tấu PIANO, tình ca Môda cũng chỉ đến thế        
                                 Hãy xem cụ tả người.
       Hàu hết các nhà văn vĩ đại trên thế giới muốn tả một người phải dùng cả một chương. Nguyễn Du chỉ cần 14 chữ
                             Phong tư tài mão tuyệt vời
                       Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa”
     Đọc lên ai cũng bảo Kim Trọng đấy.
                            “ Quá niên trạc ngoại tứ tuần
                      Mày râu nhẳn nhịu áo quần bảnh bao”
     Biết ngay là Mã Giám Sinh.
                           “ Thoắt trong nhờn nhợt màu da
                        Ăn gì cao lớn đẩy đà làm sao ‘
    Tú Bà đấy!. Đặc biệt Cụ đã biến ba đại danh từ thành tính từ mà chúng ta dùng đến ngày nay:
1)      Một cô gái bị chàng trai chọc ghẹo: : Đồ Sở Khanh” Sở Khanh ở đây là tính từ. Còn Sở Khanh là đại danh từ chính là gả lừa Kiều.
      2)   Chị bảo em: “ Gì bỏ cái thói Hoạn Thư ấy đi. Hoạn thư ở đây là tính từ Còn Hoạn Thư Đại Danh từ chính lại là vợ Thúc Sinh.
     3)    Hai người đàn bà nhiếc mắng nhau “ Rõ đò Tú Bà”. Tú bà ở đây là tính từ Còn Tú Bà đại danh từ chính là chủ nhà thổ”
                KHEN – CHÊ
     Khen thì như trên đã nói. Tuy nhiên truyện Kiều cũng có tiếng chê. Mặc dầu vua Minh Mạng và vua Tự Đức rất thích truyện Kiều. Ông đã tổ chức vĩnh Kiều, bình Kiều. Song cũng có chổ ông chê
                     :’ Chọc trời khuấy nước mặc dầu
                       Dọc ngang nào biết trên đầu có ai”
      Vua chê khi quân. Nếu còn sống nọc đánh ba mươi roi..
                      “ Sóng làm vợ khắp người ta
                  Hại thay thác xuống làm ma không chồng”
    Vua chê tục và sửa lại: “ Sống thì tình chẳng riêng ai
                           Hại thay thác xuống ra người tình không.
                                                       ( Kiều Ngự Lãm)
   Quan chê: Cụ Ngô Đức Kế và Cụ Huỳnh Thúc Kháng.
Chê là tà dâm. Mới mười sáu tuổi đời, nửa đêm rúc dậu sang nhà Kim Trọng đọc thân. Tuy không tình dục nhưng cũng coi là mất trinh phi vật thể.
   Dân chê: dâm thủ trong đó có đoạn: Tú bà dạy Kiều các phương pháp làm tình, sao cho đàn ông cực khoái để moi tiền.
Đoạn này khá tục. Cụ Nguyễn khônng dịch Chỉ tế nhị:”  Này con học lấy làm lòng-Bề ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề “
Và nhân dân khuyến cáo phụ nữ: “ Làm trai chớ đọc Phan Trần
Làm gái chớ đọc Thúy Vân, Thúy Kiều” Kiều là thế đấy/./
                                   ***********
       Sau khi xem lại truyện Kiều. Tôi xin bạn  tài liệu về 1000 câu sửa của Đỗ Minh Xuân.
       Dài lắm !. Vô duyên lắm!.Tôi không thể giới thiệu thêm câu nào  nữa  của Đỗ Minh Xuân  Biết rằng:                         
      Sửa Kiều như thế đấy ư! Đành ngửa mặt lên trời mà than rằng: Đổ Minh Xuân đang rắc  rác rưởi dơ bẩn lên thảm hoa văn chương dân tộc. Minh Xuân đang diễn trò lố bịch, bỉ ổi  trước bản dàn thiên hạ.
                               ***************
    Trải qua mấy trăm năm thăng trầm mặc cho những trường phái Tây- Tàu – Nhật du nhập.  Kiều vẫn hiên ngang trên một tầm cao của đừơng thi dân tộc. Để tóm tắt bài BẢO VỆ GIÁ TRỊ CHÂN CHÍNH CỦA TRUYỆN KIỀU Không còn gì để ngoài câu nói Đổ Minh Xuân là đồ vô đạo
   Câu nói của Nguyễn Quang Thân và ông Vũ Khiêu đã hạ bút làm nhục mình của Chu Giang Phong.
      Với vấn đề học vấn còn nông cạn, tôi đâu có phát hiện gì mới. Để góp phần bảo vệ giá trị truyện Kiều nên giành chút thì giờ viết lại những tư liệu sẵn có sai sót gì xin sư huynh, sư đệ bốn phương chỉ giáo Chân thành cảm ơn.
     Và cũng mong rằng đừng có ai học ít mà vênh vóa trước những tác phẩm tiên tri của đất nước nữa./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét