Tôi sinh ra ở Pháp. Lớn lên tại Việt Nam. Như thế tính đến nay đã trên một trăm năm mươi năm
rồi. Tôi đứng vào đời thứ ba, thứ tư sau anh Linh côn, anh Sít tác linh anh Súp
FeGLốp Mới đến chú Pa Ke này. Tất nhiên càng sinh sau thì càng tiến bộ, văn
minh hơn. Trông tôi xinh và đẹp lắm. Đẹp hơn các anh trước nhiều. Từ ghi đông
đến phuốc tăng thanh nhẹ bền chặt, cứng cáp giẻo dai, bóng loáng. Thế giới khó
có loại xe nào sánh nổi. Khung làm bằng thép dạt mỏng cuốn tròn, nước sơn nổi
chữ PAKE sáng hẳn, dễ thương lắm, có thể bơm hàng tấn hơi vào mà cũng chẳng xi
nhê gì. Cặp càng bằng đuya rắc, cứng cáp thanh nhã lại phủ một lớp mạ kền trắng
lúc nào nhìn cũng thấy sạch sẽ khôi ngô. Đôi vành thì khỏi phải nói Ma vích nụ
đồng vừa cứng vừa nhẹ chẳng bao giờ rỉ tét cả, cho dù ngâm nước mặn, nước mưa
cũng không có một hiện tượng nào cũ kỹ. Hoặc hoen ố. Cứ bóng loáng như còn mới
mãi. Lại khoác ngoài một cặp săm lốp đỏ nhạt thật duyên dáng. Dúng như cô thiếu
nữ tân thời, ăn mặc lịch sự. Xích líp đụng nhẹ một cái là xoay luôn mấy vòng
kêu tách tách nghe mà sướng cái tai lạ lùng.
Nhưng đến khi có chiến dịch Trung Lào, Chiến dịch Điện Biên Phủ. Chúng
tôi xung phong đi tải đạn chở gạo tiếp tế cho bộ đội ở chiến trường, miệt mài
hăng hái. Ngày đêm băng rừng, vượt suối, trèo đèo, lên dốc, xuống hố, không
quản nắng mưa sương gió. Nắng rát bỏng chân tay da thịt, mưa thì xối ngược, xối
xuôi. Đêm thì nằm giữa đồi hoang vu vượn hú khái gầm.Mưa như cầm chỉnh mà trút
cũng chỉ gói gọn trong chiếc ni lông màu cánh dán ba bốn đứa dựa lại nhau mà
nghỉ. Trời lách đông lại phải lên đường kẻo máy bay địch chúng rà soát dò thám
suốt ngày.dội bom bắn phá khắp nơi Nhiều lần có kẻ bị trúng đạn, xì xăm, nổ lốp
thế rồi nhờ anh em lại vá, lại may hì hục cả buổi. Nhưng chúng tôi vẫn không
nãn chí. Nhiều lúc phải qua những tảng đá cheo leo, nếu sơ hở một chút thì cả
người cả xe lao xuống vực thẳm Mình tự mở đường mà đi, không dám đi theo những
con đường mòn, sợ dán điệp phát hiện báo với Tây chúng lại đưa máy bay đến oanh
tạc. Nhiều lần phải vượt qua những con suối nước chảy xiết trôi cả chân. Nhiều
đồng đội suýt nữa phải hy sinh, cũng may nhờ có nhiều sáng kiến. Gặp những lúc
éo le như thế anh em dùng giây buộc lại với nhau, em ngã chị nâng.Nhờ thế mà vượt
qua ngàn đèo, vạn suối. Có khi lại lao từ dốc cao xuống vũng sình người xe ngập
chìm trong bùn không nhìn ra mặt ai nữa. Xe thì kẹt cả bánh Song vất vả mấy thì
cũng chịu đựng được miễn là lương thực và súng đạn không việc gì là vui là phấn
khởi. Anh em lại cất giọng hò, hát xóa tan những gian khổ đang đè đầu cưỡi cổ
anh em. Một người cất tiếng lên giọng hát hò là tất cả đều hưởng ứng át cả
tiếng bom giặc đang dội trước mặt, sau lưng bất kể gần hay xa.
Một tháng rồi hai tháng anh em băng rừng lội suối khônng quản ngày đêm
đói, khát, lạnh rét bức xúc vì nắng núi, tan tác vì mưa ngàn Bao gian nan vất
vả, mong đến ngày tới đích. Đêm không ngủ trọn giấc, ngày không quản thời gian
đồng đội hô vang quyết tâm tiến mạnh.
Nhiều lúc đang đi lại gặp thú giử
trong rừng, nhe răng uốn lưỡi chực chờ nuốt sống. tếu một chút, có anh lúc đó
són cả quần, tay giữ xe không vững, chân thì như xéo khoai, mặt không cắt ra
giọt máu nữa. Thật kinh hoàng. Thế nhưng anh em vẫn tiến mạnh, tiến nhanh để
kịp ngày nổ súng tiêu diệt địch. Hoặc
nhiều đêm đang mới vừa chợp mắt thì rắn rít sên, vắt…kéo nhau đến chúng ngửi
thấy hơi người Trời ơi! Con thì bò qua bụng, con thì chui dưới chân, con thì sắp
rúc vào người. Thế là anh em van hoại lên làm ai nấy đều dật bắn người mở mắt
vùng dậy hoảng hốt. Như vậy không ngủ được nữa anh em lại cặm cổ cặm tai tiếp
tục lên đường tim chỗ khác nghỉ ngơi lấy sức,. Có đêm mưa xối xả, anh em khoảng
bốn năm người chụm lưng lại với nhau, che mấy tấm ni lông gục đầu xuống đầu gối
mà chợp mắt một chút cho lại sức.
Càng gần tới đích, anh em càng hăng hái Không cần ngủ đêm, không cần
nghĩ trưa Ngày không giờ. Tháng không ngày cứ thế mà tiến quân.
Sau hơn hai tháng, vật lộn với núi non hiểm trở, đường sá xa xôi khó
khăn phức tạp Anh em đã hoàn thành nhiệm vụ. Người thì không sao nhưng đoàn xe
chúng tôi thì thằng còn trơ bộ vành méo mó, xơ xác. Thàng thì còn cái khung dập
nát, Thằng thì chỉ còn chiếc ghi đông và cổ phuốc nữa đưa về làm kỷ niệm. Nhưng
tất cả đều dấy lên nỗi niềm vui sướng là bộ đội ta có cơm no, súng đạn đấy đủ
để giải phóng mặt trận Điện Biên Phủ Trang sử vàng chói lọi, ngàn năm không
phai mờ. Thắt chặt tình bạn với Lào đời đời bền vững.Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt. Máu trộn bìn non, gan không núng chí không mòn Đã làm nên trang lịch sử hào hùng của dân tộc." Chín năm là một Điện Biên- Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét