Sông Dinh uốn khúc xanh tràm
Hửng đông bừng một sắc
cam nao lòng
Đắm mình trong sáng biển
đông
Tấm thân ngà ngọc ửng hồng
màu son
Nặng lòng nước nước non
non
Bóng ai xen giửa lối mòn
bên sông?
Nhấp nhô đôi nụ xuân nồng
Hương trời- hương đất nằm
trong hương người
Song Dinh mang nặng tình
đời
Xuân xanh xấp xỉ khó dời
chân đi…
Yêu em nồng thắm tình
quê
Vũng Tàu- chốn ấy mẫn mên tình người./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét