Mẹ
tôi nhuốm tóc đen sì
Môi
son má phấn như thì gái tơ
Guốc
cao gót, mắt xanh lơ
Áo
bo, váy bóp nhấp nhô nụ nhài
Lông
my vẽ nét mày ngài
Hàm
răng tẩy nõn, vắng vài cái thôi!
Gian
truân xưa nữa kiếp người
Nay
già để mẹ thảnh thơi tuổi già
Sáng
ra biển một hai ba…
Chiều
đi bách bộ triền miên
Bạn
bè lui tới liếc duyên, đưa tình
Có
yêu xinh lại thêm xinh
Con
chiều mẹ- Cha chiều mình! Mình ơi!
Chẳng
ghen như hội thiếu thời
Bảy
mươi tuổi để mẹ chơi chán chường
Biết
đâu lai dạ vô thường
Kẻ
đi người ở xót thương tiếc hoài
Ngày
nào còn sống trên đời
Chơi
cho thỏa thích kẻo rồi tiếc thân
Bao
năm sống kiếp phong trần
Nay
già hưởng cái “Xái Xuân” huy hoàng.
Nay ngày phụ nữ Việt Nam
Bố con dưng lẵng hoa vàng tặng U.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét