Làm nghề
thầy giáo được ba tháng hè rỗi rãi, Ai cũng lo tìm nghề phụ làm để kiếm thêm
tiền giúp gia đình.
Riêng tôi
chân cò tay nhện, chẳng biết lao động chân tay.Bèn tìm trong xã hội, ông nọ bà
kia, anh này chị nớ...để viết thành tiểu thuyết mang đi bán dạo khắp nơi.
Khổ nỗi
sách tôi viết ít người mua, có thể tôi viết không hấp dẫn, chưa hay lắm. Hay là ở vùng này ít
người đọc sách. Chẳng biết đường nào. Nhưng cứ đến hè chẵng lẽ mình không làm
thêm việc gì cho vui hay sao? Thôi thì cứ viết. Viết chê viết chán, thế nào rồi
cũng có lúc chó ngáp phải ruồi.
Một hôm bỗng
dưng tôi nhận được bức thư của một người mà chưa bao giờ biết mặt, biết tên.
Khẩn khoản nhờ tôi giải mã cho bài thơ chữ tình kèm trong bức thư uẩn khúc. Tôi
vội vã bốc xem và đọc đi đọc lại hàng chục lần vẫn không tìm ra một manh mối gì
trong bài thơ cả. Ngày đêm tôi miệt mài, say sưa tìm kiếm dấu vết, mất ăn, mất
ngủ nhưng vẫn không thể tìm ra một nghi vấn gì. Song tính tôi lại thích tò mò,
nên lấy làm thú vị.
Một bài thơ
tình, lãng mãn như sau:
Trời Tây lảng đốm bóng vàng
Hắt hưu khôn nép vào hàng dậu thưa
Quyết tìm những vết chân thừa
Ngỡ ngàng theo lối cho vừa nhân dung