29 thg 6, 2013

NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC



     (Kính tặng các đ/c Liên doanh)
                  

     Tôi sinh ra và lớn lên trên mãnh đất cằn, đá sỏi. Nơi đồng chua nước mặn. Cuộc sống lam lũ đầu tắt, mặt tối. Mùa hè hạn hán, đốt khô nóng đất, cháy cả gan bàn chân. Mùa mưa thì nước ngập đến đầu gối. Năm nào trời mưa thuận gió hòa thì còn có chén cơm ấm bụng. Còn không thì bụng lúc nào cũng cồn cào với những thứ khoai lang, cũ chuối....
     Nỗi thương tâm về quê hương. Thương cha, thương mẹ, đầu tắt mặt tối, quanh năm không đủ nuôi con ăn học hết phổ thông.
     Với tôi còn có chút may mắn là bố mẹ có sức khỏe, lại có kế hoạch chi tiêu nên bảo đảm được đời sống cho tôi ăn học. Cộng thêm đó là sự cần cù chịu khó, đạp bằng chông gai của tôi. Lòng quyết tâm vượt khó, đền đáp công ơn cha mẹ và quê hương đồng thời cũng muốn thoát khỏi cảnh đồng chua nước mặn, lam lũ quanh năm này. Tôi quyết tâm học tập.
     Năm 1986 Tôi tốt nghiệp đại học ra trường là một kỹ sư địa chất. Và  được cơ quan phân vào Vũng Tàu- Xí nghiệp liên doanh VietSovptro.
    Vào nhận công tác đúng ngày 26 tháng 6 năm 1986. Ngày hân hoan phấn khởi nhất là tấn dầu thô đầu tiên được khai thác từ Mỏ Bạch Hổ.
    Nguồn tin tràn ngập vui mừng khắp cả liên doanh. Kỷ niệm này tôi còn nhớ mãi trong suốt cuộc đời của tôi.
    Sau hai năm công tác 1986- 1988. Cuộc sống kinh tế đời tôi vẫn không lấy gì làm tươi sáng lắm. Thật vậy: “ Gánh cực mà đổ lên non- Còng lưng chạy mãi cực còn theo sau.”
   Nhiều anh em bạn cùng lớp, còn nhun môi, nhọn mỏ chê tôi bám thân vào nơi ấy làm gì. Nơi áo quần luôn vắt ra mồ hôi mùi dầu mỡ, Muối mặn nước biển. Nửa tháng bám dàn khoan mà không đủ chi tiêu cho cuộc sống.Đúng vậy: Trong ngành vẫn có người làm đơn xin ra khỏi dầu khí.
    Biết bao nhiêu đêm tôi trăn trở suy nghĩ. Ở hay đi? Và câu trả lời cuối cùng của tôi là Ở nhất định phải Ở. Dù khó khăn đến đâu mình vẫn yêu nghề, yêu ngành, yêu tình đồng đội sống chết cùng nhau. Nghĩ vậy tôi lại nhiệt tình hăng say công tác. Ai nói gì đều bỏ ngoài tai hết.
    Trong những ngày xa cha ngái mẹ. Bà con thân thích không có. Cuộc sống độc thân, thiếu sự động viên an ủy. Nghỉ vậy, để có người động viên chăm sóc mình khi nắng mưa, mệt mỏi, khi lam lũ khi buồn nhớ cha mẹ, quê hương...
    Không gì bằng có người tâm đầu ý hợp. Thế là những ngày sống trên đất liền, nơi Vũng Tàu thơ mộng. Tôi đi tìm người tâm đầu ý hợp. Thế nhưng rồi khi tìm được đối tượng ngỏ lời cầu hôn thì người ta hỏi quê quán, nghề nghiệp. Nghe ở vùng quê nghèo khổ! Lại là nơi công tác cũng chẳng lấy gì ra mua được mãnh đất trâu dầm, chó ỉa...Để có túp lều mà sống, với mái nhà tôn hai trái tim vàng.
    Người ta đều lắc đầu, ngoảnh mặt. Có người còn nói: “Em không lấy chồng dầu khí đâu! Lấy chông dầu khí chống mọc râu.!...” Thế mới buồn chư!
   Ôi những năm tháng dày vò lương tâm của con người thanh niên xa cha, ngái mẹ. Nhiều lúc nghĩ đến bằng cấp mà gì! Sự nghiệp mà gì! Thời buổi kinh tế thị trường đã làm mờ đi tất cả những gì mà hàng ngũ trí thức đang mong muốn và đang phấn đấu vươn lên.
    Tình cờ một đêm nào đó. Trên bãi biển thơ mộng của bãi tắm Thùy Vân. Trăng lấp ló trong những đám mây đen, bạc chiếu xuống cát biển khi mờ khi tỏ. Chợt tôi gặp một người con gái mơ màng suy nghĩ điều gì, mặt mày ủ rủ. Đầu tóc rối bời... Đến nỗi tôi đi tới gần ngồi bịch xuống bên cạnh cô mà cô  không hề để ý tới.
   Lúc tôi cất tiếng chào. Cô mới dật nãy mình, vội vàng quày lưng đi chổ khác. Tôi quá vụng về làm người ta  tưởng lầm tôi là người xấu. Trong cơn hoảng loạn, tôi cất tiếng the thé như rót vào tai cô
 –  Cô đừng sợ. Tôi là người đứng đắn, tử tế. Trời đã khuya, bãi biển đã thưa người, sao cô lại ngồi đây một mình. Có gì cần, tôi sẵn sàng giúp đỡ. Nghe dọng nói nhẹ nhàng của tôi, cô lấy lại bình tĩnh:
-   Anh là ai? Mà lại hỏi tôi?
-   Thưa à!...vưng à!...dạ! Tôi quá bối rối, lứu miệng không nghỉ ra từ gì để nói cho thích hợp.
-   Dạ thưa:  Tôi cũng là người lang thang đi tìm hạnh phúc.
-   Hạnh phúc! Hạnh Phúc! Cô gái dằn dọng..
-  Vậy tôi là người nghèo khổ đang lang thang mong gặp được người nghèo khổ để chung tình.
-    Thế à! Dáng vóc, khuôn mặt, lời nói anh thế này mà nghèo khổ ạ...Tôi không tin. Anh là thằng đểu cáng. Nói rồi cô toan đứng dậy bỏ đi. Tôi vội vàng níu tay cô lại, kéo cô ngồi xoạp xuống đất
 –   Anh có buông tay tôi ra không!? Tôi la lớn lên đấy! Tôi vội vã buông tay cô ra miệng lẩm bẩm:
--   Nhưng xin cô đừng đi vội.
     Trong cuộc gặp gỡ bất ngờ không biết hai trái tim đã gieo cho nhau ngọn lửa tình yêu đang bóc cháy bí mật hay sao mà khi nghe tôi bảo: “ Xin cô đừng đi vội” Lập tức nàng đứng im rồi từ từ ngồi xuống nghiêm túc nghe tôi giới thiệu về mình.
    Thực ra đi tán gái tôi không quen. Những lời chất phác thật thà cứ tuôn ra, không mạch lạc, không suôn sẽ không mảy may hoa lá.
   Nghe xong những lời tôi nói, cô như gặp được người lý tưởng. Cô cảm tình với tôi về cái nghèo, cái khó. Chăm chỉ làm ăn, biết tôn trọng và thờ phụng những gì quý báo đang nắm trong tay. Không vì địa vị, không vì tiền tài, dễ làm bạc nhược lòng người..
    Thế mà Hửu duyên thiên lý năng tương ngộ. Từ giờ phút này hai đứa đã bắt đầu hiểu nhau, có thể là tâm đầu ý hợp.
    Tôi vui sướng vô cùng. Không muốn rời xa cô gái nữa. Chắc cô cũng vậy. Hai đứa nói chuyện với nhau cho đến khi trăng đã rớt chìm xuống mặt biển. Những bóng đèn điện lắc lư, đu mình như những con mắt ngái ngủ. Hai đứa mới chia tay và hẹn tối mai gặp lại cũng ở nơi này...
     Tối hôm sau đúng hẹn tôi thắng một bộ quần áo kiểu tây, thắt cà vát đi dày đen là một chàng trai kỷ sư đầy nghị lực. Gặp cô tôi không tin đó là kẻ tối qua đã ngồi trò chuyện bên nhau hàng giờ.
Cô cũng ăn mặc lịch sự. Áo quần nghiêm túc, dáng người thanh nhã. Có bộ tóc sẩm đen thả đến lưng quần. Đôi tay trắng trẻo nhưng khô khan. Cặp gõ má hơi xạm, nước da nâu của dân nhà quê chân lấm tay bùn.
    Gặp tôi, cô đưa nụ cười hồn nhiên cởi mở. Tôi vui sướng nắm chặt tay cô đổi dọng
        Chào em yêu quý.
    Trong bóng tối hôm qua tôi nhìn cô không được rõ lắm.Đã nhầm  Trông cô như người tiều tụy, buồn rầu như người mất của. Hôm nay thì ngược lại một cô gái yêu kiều, dễ thương từ đầu đến chân. Có dọng nói hấp dẫn, nết na duyên dáng.
    Hai đứa đưa nhau vào một quán cà phê vừa uống vừa nói chuyện vui vẻ suốt hàng giờ
    Biết thêm về cô cũng là con nhà học thức. Cha hy sinh trong chiến tranh chống Mỹ ở chiến trướng B. Mẹ cải giá hồi cô mới 9 tuổi. Cô được bà nội nuôi ăn học tốt nghiệp xong lớp bảy phổ thông rồi nộp đơn vào sư phạm 7+3. Nay là giáo viên trung học cơ sở trường Vũng Tàu. Không nhà cửa, không bà con anh em thân thích ở đây. Chỉ có phòng trọ nương thân trong cơn mưa, buổi nắng thế thôi.. Hóa ra cô đơn lại gặp cô đơn
     Thế rồi Từ đó chúng tôi hiểu nhau, biết nhau, hẹn hò nhau. Nhất là những ngày từ dàn khoan về đất liền, tôi vội vả đến phòng trọ của cô tỷ tê vài lời rồi tối đến hẹn nhau đi dạo biển, chơi công viên, các cửa hàng. Mơ ước có mái ấm hạnh phúc trọn đời. Trong những ngày xa tôi, ngoài giờ lên lớp, còn thời gian cô hay viết những dòng nhật ký về nhớ nhung tôi. Để rồi ngày nào đó từ giàn khoan về đất liền cho tôi thưởng thức những dòng tâm sự của người yêu.
     Ba tháng sau tôi được anh em bạn bè và lãnh đạo cơ quan cho phép chúng tôi làm lễ thành hôn trai chưa vợ, gái chưa chồng, nên mái ấm tình thương.
    Giửa năm 1988, tình hình quốc tế có những biến đổi phức tạp. Cộng với sự thăm dò phát hiện tại từng mỏng Mỏ Bạch Hổ. Bộ chính trị đã ban hành nghị quyết số 15 NQ/TW Ngày 7-7-1988 Đẩy mạnh và phát triển công nghiệp dầu khí, mở rộng quan hệ đối ngoại trong lĩnh vực này. Trong hơn ba năm thực hiện nghị quyết. Tổng cục Dầu Khí đã ký được 7 hợp đồng PSC với các công ty dầu khí thế giới. Phá vở thế bao vây cấm vận của các thế lực thù địch.
      Liên Doanh Dầu Khí đã ngững cao đầu đi tới tương lai. Cuộc đời của ông kỷ sư như tôi lúc bấy giờ mới rạng rỡ tầm nhìn và quyết tâm trong gian khó của mình đã đi đến trời xanh biển rộng bao la.
   Hạnh phúc đến với tôi. Đến với tất cả anh em công nhân liên doanh dầu khí ai cũng vui mừng nở mặt, nở mày đã có cái ăn, cái để cái mặc cái chơi. Lòng tôi ấm lại với bao kỷ niệm xưa. Bên người vợ chân tình cũng vươn lên từ nghèo khó với đôi bàn tay không. Và những đồng lương nhà giáo ít ỏi.    Nhiều lúc tôi nhớ lại những câu nói của những kẻ thế lưc nhà giàu: “ Em không lấy chồng dầu khí đâu! Lấy chồng dầu khí chống mọc râu”
    Lúc bây giờ vợ chồng tôi đã có một con trai. Vợ tôi hết sức chăm lo nuôi dạy việc học hành cho cháu. Và mong ước lớn lên được kế tục sự nghiệp của người cha đã ba chìm bảy nổi đến nay mới có mái ấm gia đình, mái nhà khang trang, Có tiện nghi cuộc sống hàng ngày....Giờ thì “ Em thích lấy chồng dầu khí cơ.-Lấy chồng dầu khí nặng duyên tơ- nửa thời gian biển say hoa lửa- Nửa nặng tình yêu lúc  bám bờ.”
     Sau chục năm dành dụm Chúng tôi đã có đất để làm nhà, Có mái ấm tình thương.
     Đến nay  Vợ tôi còn nói, xây xong nhà lầu, biệt thự cố gắng mua cái xe con. Em tự đi học lái để hàng ngày đưa mẹ con tới trường và đón anh từ bờ về nhà Chắc anh đồng ý chứ!     

    Tôi âu yếm nhìn vợ nhìn con  nở nụ cười hạnh phúc./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét