Bài 1) KIẾP PHONG TRẦN
Một thời cơ cực hóa
gian truân
Mái dột nhà xiêu
phải tảo tần
Chân nứt sỏi đường
băm nhợt nhạt
Vai chai đòn gánh khoét thâm
bầm
Miếng ngon nuôi miệng:
Ngô- Khoai- sắn
Aó vá dính người:
Xanh- Tím- Thâm
Nghèo khổ bởi vì
con lú dại
Thương duyên, tiếc
phận kiếp phong trần
Bài 2) BÊN BẾP RẠ
Xuân qua hạ tới tiếp
thu về
Đông đến năm tàn dạ
nhớ quê!
Nhớ chốn bạt ngàn
khoai- lúa- sắn…
Nhớ nơi bát ngát đậu-
ngô- kê…
Chim chiêù ríu rít
quây quần đến
Bò tối ngu ngơ thấp
thoáng về
Dưới mái tranh nghèo
bên bếp rạ
Thì thầm tai vợ khoái hê hê./.
Bài 3) GIẤC MƠ
Giấc mơ được gặp Bác về chơi
Vừng trán mênh
mong rực sáng ngời
Túi vải- áo nâu thơm
nghĩa Nước
Ngựa hồng- mũ lá đượm
tình Người
Gậy tre khẳng khái
hồn dân tộc
Dép lốp oai phong
rạng giống nòi
Lịch sử Ba Đình nơi
Bác đã…
Bài 4) HỒN QUÊ
Lối ấy đi về chốn cũ xưa
Sương xông bụi rậm
cỏ len bờ
Trúc se ngọn gío
chiều ong ả
Nắng dịu đôi bờ dậu thắm thưa
Đường vắng chim về trời nhạt
nắng
Vườn sây cò đậu biển ùn mưa
Non phơi bóng rọi
hồn quê ấy
Thổn thức đêm dài
gió động khua
Bài 5) XÓM NGHÈO
Khóm trúc đêm buồn dạo
nhạc reo
Sao khuya khuất bóng gió
bay vèo
Sương phô cành muối
cây im ắng
Trăng gác lầu tây
mõ bọt bèo
Lữ khách chập chờn
đom đóm lượn
Thi nhân thấp thỏm
giọt sương gieo
Khơi dòng trong đục
ai đâu tá
Một cảnh đêm khuya
của xóm nghèo.
Bài 6)
CẢNH HOÀNG HÔN
Vệt nắng chiều tà dọi
lỗ loang
Gieo vào hạt nước ánh
tơ vàng
Cây non hé nụ chờ sương
ngậm
Hoa dại xòe đài đón
gió sang
Một trái sung còi
nên nốt nhạc
Hai con bướm lão kết
thành đàn
Chân quê trong cảnh
hoàng hôn ấy.
Có mấy ai không
nghĩ đến làng./.
Bài 7)
THU CHỚM
Từng cao heo hút núi
cùng cây
Xanh vệt màu xanh
một thoáng vầy
Cúc nở nụ cười thu
chớm đến
Sen cô đài chín hạ
tàn bay
Giọt nồng hè sót còn
hâm hấp
Ngọn gió thu tràn
mát hẩy hây
Bờ biếc bên sông mờ
mịt khói
Chân ai khỏa nước động
lòng đây./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét