Nhìn
hoa cau- nhớ vườn trầu
Nồng
nàn ngan ngát trắng bầu bình vôi
Mẹ
già ơi- mẹ của tôi
Xưa bao phong cách dạy nuôi con đàn.
Bấy giờ tóc đã hoa ban
Miếng trầu vẩn thắm cho hàm răng đen.
Xa nhà con vẩn không quên
Trầu ăn với thuốc để bền chân
men
Bên người cái cối tòng teng
Nhai trầu lỏm bỏm cho quên tuổi già
Hôm nay mồng tám tháng ba
Con xin gửi mẹ món quà mẹ ưa.
Ơn người từ thủơ ấu thơ
Đến nay và mãi không mờ thời gian
Mẹ ơi cuộc sống chưa sang
Nhưng lòng thương mẹ vô vàn mẹ ơi!
Xin trời phù hộ mẹ tôi
Sống vui sống khỏe trọn lời nước non
Quà con đậm tấm lòng son
Đậm đà quê- ấm tình non nước nhà
Mỗi năm mồng tám tháng ba…
Ước mong mẹ khỏe- càng già càng vui
Gói
quà trầu- thuốc- cau đây:
Gửi về biếu mẹ mang đầy nổi thương…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét