29 thg 9, 2017

Thơ




                                     XƯA    NAY

                            Năm xưa em mới lên mười
                           Cõng em anh lội qua ngòi tránh Tây
                           Mười năm xa trở lại đây
                           Ồ em đã lớn đổi thay quá nhiều…
                           Hỏi em đã có người yêu?
                           Em cười xấu gái nhà nghèo nên chưa
                           Rĩ tai hỏi nếu bây giờ
                           Qua sông nước cả có nhờ anh không?
                           Bổng dâng đôi má em hồng
                           Long lanh sóng mắt ngời trong môi cười
                           Hoa cau thơm ngát tình đời
                           Lưng lưng xuân dậy trong người lưng lưng./. 

                      
                                  BAO GIỜ SÁO ĐẺ DƯỚI SÔNG

                          Chuyến đò năm ấy giờ đâu?
                          Lòng nghe xáo động nỗi sầu đò ơi!
                          Sông xưa ngừơi cũ vãn hồi
                          Tình xưa bến cũ một thời vấn vương
                          Bao năm bom đạn chiến trường     
                          Trường Sơn bao nẻo lòng tường bấy nhiêu
                          Đò xưa chở nặng tình chiều
                          Chở bao thương nhớ trăm điều nhớ thương…
                          Ngở ngàng ngắm lại quê hương
                          Tằm đà nhả kén! bướm thương vườn nào!  
                          Lối xưa ai đã ngăn rào!
                          Đường xưa vườn cũ buồng đào vắng em!  
                          Bến đò cầu đã sang tên
                          Bờ sông héo hắt bỏ quên bóng người
                          Nhớ luồng mái đẩy một thời                                          
                          Thương con hạc vội tối trời ăn đêm!    
                          Hòa bình chấm hết đau thương  
                          Mà thương đau lại để nhường riêng anh!
                          Chiều về con sóng dập duyềnh
                          Xa xôi em có thấu tình cho không?
                          Bao giờ sáo đẻ dưới sông?
                          Để anh sắm kiệu tơ hồng rước em…/.


                          HƠI ẤM MẸ CHA

                          Tôi xa xứ mẹ đã bao năm
                          Suốt chuỗi thời gian ruột rối tằm
                          Mãnh đất quê nhà còn gắn chặt…
                          Giửa đêm dài thao thức trở trăn!
                                               *
                          Mãnh vườn yêu quý của tôi xưa
                          Tiếp nối ông cha mãi kế thừa
                          Năm bảy đời người đang thịnh vượng
                          Bổng đâu thành sớm nắng- chiều mưa!
                                               *
                          Từ lúc xa quê mãi đến  giờ
                          Đông buồn- thu nhớ ánh sao mơ!
                          Chôn nhau cắt dốn tình chan chứa
                          Thổn thức đêm dài- gió động khua
                                               *
                          Rồi một đêm nao nghe dế ngâm
                          Gà kia eo óc gáy canh tầm…
                          Chòm sao Bắc Đẩu tà sau gáy
                          Nhớ Tổ Tiên tôi lệ ướt đầm!...
                                               *
                          Người buồn cảnh cũng thấu lòng ta
                          Nước hiểu- non tường cảnh xót xa!
                          Quê cũ dấu còn in đậm mãi
                          Ấp trong lòng hơi ấm mẹ cha./
                                     
                                            HƯƠNG  ĐÊM
                                  Dịu ngọt mơ hồ trong gió thoảng
                                  Hương lùa e ấp dưới trăng non
                                  Phải chăng trần mộng đêm nay nở
                                  Hay nụ hương xưa phảng phất còn.
                                   
                                             SỐNG    THA
                                  Danh tướng giai nhân cũng phải già
                                  Riêng nàng thơ trẻ mãi cùng ta
                                  Hoà dòng thế cuộc duyên văn, bút
                                  Dấn bước sương hồ bạn mưc, hoa
                                  Chân đã mỏi mòn đời gió bụi
                                  Lòng còn vương vấn mọng bôn ba
                                  Hảy nhen bùng lửa tình xuân ấy
                                  Cho sáng tâm hồn sống vĩ tha.
                                   
                                                   ƯƠC 
                                  Thương nhau để nhớ để buồn
                                  Thương nhau ruột héo, gan mòn đợi mong
                                  Ta giờ đã ấm cô phòng
                                  Mà thương người ấy qua sông lở làng
                                  Ước gì hai đứa cùng làng
                                  Hai nhà chỉ cách một hàng mồng tơi
                                  Tôi buồn em ghé sang chơi
                                  Em buồn vượt dậu mồng tơi tôi vào
                                  Thỏa tình thân- thỏa nghĩa giao
                                  Duyên xe hợp ý tình trao thuận lòng
                                  Đò chiều còn chuyến sang sông
                                  Người sang chuyến nữa cũng không ngại ngần
                                  Đã nên xa hoá thành gần
                                  Tình xưa, bạn cũ câu thần nối thơ…  

                                        CÂU KIỀU SỐNG MÃI
                                 Đêm thanh tiếng võng đưa Kiều
                                 Ba trăm năm lẽ bao điều riêng tây!
                                 Tố Như ơi! Lễ tràn đầy!...
                                 Đoạn trường bạc mệnh đó đây chạnh lòng
                              “ Buồng văn lạnh giá hơi đồng
                                 Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan”
                                 Trăng nghiêng chênh chếch về ngàn
                                 Câu Kiều lại bổng vút tràn bay cao
                                 Tiên Điền con sóng dạt dào…
                                 Sè sè nắm đất thi hào Nguyễn Du
                                 Võng khuya nghe dọng người ru
                                 Câu Kiều sống mãi nghìn thu không mờ…
                                                   
                             NHẶT    RÓT

                             Tôi ngồi nhặt dại vào khôn
                             Rót say vào tỉnh, rót buồn vào vui
                             Tôi ngồi nhặt ngụm hoa rơi
                             Rót sang câu hát một thời trẻ thơ
                             Tôi về nhặt caí mộng  
                             Rót sang hương rượu đợi chờ gió bay
                             Tôi về nhặt trái vương cây
                             Rót vào thơ rót vào đầy yêu thương./.

                                                    THU  VỀ
                                  Mây dăng lụa biếc trời thu
                           Dòng sông lạnh lẽo- gió lùa chuyển lay
                                  Tơ tình khúc nhạc chiều nay
                           Nhớ người nhớ cảnh nhớ ngày thu xưa.
                                  Hàng cây chiếc lá đong đưa
                           Bóng chiều đã xế đò chưa gặp người
                                  Bồng bềnh mấy dọt thu rơi
                           Trăng thu nhấp nhoá giửa trời mênh mang
                                  Trang thơ đang viết dở dang
                           Bổng đâu thằng cuội mơ màng cái chi! !
                    
                                             BÓNG  HÌNH

                             Tơ vương dăng mắc dịu dàng
                             Để ai sợi nhớ  mơ sang cuối vườn
                             Cho tơ con nhệnh vấn vương
                             Bờ vai xoả tóc nhớ thương thương người
                             Thẩn thờ trăng khuyết làn môi
                             Cho người hơi ấm sưởi nơi đông tàn
                             Đa tình đôi mắt dịu dàng
                             My cong khép mở liễu hàng thẩn thơ
                             Sẻ hình chia bóng trong mơ
                             Rưng rưng dọt hẹn đợi chờ dọt trông
                             Ủ hình ấp bóng đêm không
                             Cho thôi thoát cảnh rày trông mai chờ
                             Xót xa một cặp má tơ
                             Cuối đường lặn lội tìm hờ người ơi!./.