BAO ĐIỀU
Con chim biết nói tiếng người
Vui tai ta lại tập cười với chim
Nhìn xem đài các mông mênh
Chợt cơn gió thoảng lênh đênh đổ chiều
Chim bay về núi Cô Liêu
Thoáng trong dìu dặt bao điều trần gian
CON NGƯỜI
Sợi tóc nuốt thờì gian
Ruột gấp nhiều khúc đầy suy nghĩ
Lá vàng rơi đơn côi./.
NHỚ CHĂNG
Xin đừng khép tình yêu trong mí mắt
Đừng bắt tim thắt chặt nỗi bi ai
Hãy bao dung như biển rộng, sông dài
Vui vẽ sống cho tháng ngày thoải mái
Vui vẽ sống cho đời xuân mãi mãi
Để dịu dàng trang trải lệ trần ai
Hãy nhớ chăng mùa đông lạnh giá. Đêm dài…
CÓ GÌ HƠN
Quay về hướng gió ngắm mây
Thưởng trăng, hoa với rượu cay be nồng
Mặc ai mua thị bán hồng
Tuổi già rung gối viết dòng thơ vui
Trà, thơ, cờ tương, đàn say…
Trần ai nâng chén tháng ngày thảnh thơi
Có gì hơn trọn cuộc đời
Sống vui, sống khỏe muôn đời vinh hoa./.
LÀNG QUÊ
Đường xưa tre bọc làng quê
Bao quanh hồn mẹ bốn bề yên vui
Thời nay tre chặt hết rồi
Trống trơ ngọn gió, nắng đồi gắt gay
Sáo không buồn thổi ngọn cây
Chim không chuyền hót buồn thay hết rồi.
Trưa hè vắng chổ bắc nôi
Cây tăm sót lại. Tôi ngồi ngậm tăm
NHỚ!
Chiều chiều nhớ khói lam chiều
Nhớ bàn tay mẹ chăm khều lửa rơm
Nhớ từng miếng cháy nồi cơm
Nhớ từng ngụm nước chè thơm nhớ hoài
Nhớ từng cũ sắn chiều mai
Nhớ từng buổi sáng chén khoai với cà
Nữa đời cuộc sống thiết tha
Giờ ra thành thị như là nằm mơ
Còn đâu cơm nước mẹ chờ
Còn đâu vừng , lạc tha hồ con ăn
Còn đâu khói bếp rơm hồng
Còn đâu tay mẹ khơi dòng lửa hoa
Chiều chiều lòng những xuýt xoa!
Nhớ về quê cũ mà da diết lòng./.