28 thg 6, 2016

Thơ viết từ trái tim mình



BAO ĐIỀU

Con chim biết nói tiếng người
Vui tai ta lại tập cười với chim
Nhìn xem đài các mông mênh
Chợt cơn gió thoảng lênh đênh đổ chiều
Chim bay về núi Cô Liêu
Thoáng trong dìu dặt bao điều trần gian

CON NGƯỜI

Sợi tóc nuốt thờì gian
Ruột gấp nhiều khúc đầy suy nghĩ
Lá vàng rơi đơn côi./.
 

 
NHỚ CHĂNG

Xin đừng khép tình yêu trong mí mắt
Đừng bắt tim thắt chặt nỗi bi ai
Hãy bao dung như biển rộng, sông dài
Vui vẽ sống cho tháng ngày thoải mái
Vui vẽ sống cho đời xuân mãi mãi
Để dịu dàng trang trải lệ trần ai
Hãy nhớ chăng mùa đông lạnh giá. Đêm dài…


CÓ GÌ HƠN
Quay về hướng gió ngắm mây
Thưởng trăng, hoa với rượu cay be nồng
Mặc ai mua thị bán hồng
Tuổi già rung gối viết dòng thơ vui
Trà, thơ, cờ tương, đàn say…
Trần ai nâng chén tháng ngày thảnh thơi
Có gì hơn trọn cuộc đời
Sống vui, sống khỏe muôn đời vinh hoa./.


LÀNG QUÊ
Đường xưa tre bọc làng quê
Bao quanh hồn mẹ bốn bề yên vui
Thời nay tre chặt hết rồi
Trống trơ ngọn gió, nắng đồi gắt gay
Sáo không buồn thổi ngọn cây
Chim không chuyền hót buồn thay hết rồi.
Trưa hè vắng chổ bắc nôi
Cây tăm sót lại. Tôi ngồi ngậm tăm

NHỚ!

Chiều chiều nhớ khói lam chiều
Nhớ bàn tay mẹ chăm khều lửa rơm
Nhớ từng miếng cháy nồi cơm
Nhớ từng ngụm nước chè thơm nhớ hoài
Nhớ từng cũ sắn chiều mai
Nhớ từng buổi sáng chén khoai với cà
Nữa đời cuộc sống thiết tha
Giờ ra thành thị như là nằm mơ
Còn đâu cơm nước mẹ chờ
Còn đâu vừng , lạc tha hồ con ăn
Còn đâu khói bếp rơm hồng
Còn đâu tay mẹ khơi dòng lửa hoa
Chiều chiều lòng những xuýt xoa!
Nhớ về quê cũ mà da diết lòng./.


10 thg 6, 2016

Thơ Vui





TRỜI

Ngọc Hoàng chỉ có một ông
Không con, không vợ mà trông rất hiền
Người hầu chỉ mấy vị Tiên
Thủa khai sinh mãi. Triền miên đến giờ
Bốn mùa mưa nắng bốn mùa
Chớp nguồn, gió bể, vật vờ bão giông
Tiên nữ hát xướng thỏa lòng
Ít ăn. Ít uống mà trông tuyệt vời
Sông Ngân vịt tắm lội bơi
Thần Nông cày ruộng mồ hôi đổ bờ
Ngũ hành tát nước tua rua
Hằng Nga thắp sáng đèn đưa Cuội cầm
Cảnh Trời vui nhộn tưng bừng
Ngọc Hoàng chưa bị một lần ung thư
Thần Tiên không bị nhức đầu
Thiên Đình vô bệnh sống lâu muôn đời
Không liệt sĩ, khác trần ai
Không thương binh cũng chẳng ngài da cam
Không lần chinh chiến gian nan
Vô tư, thoải mái, bình an đời đời./.
 

THẾ GIAN

Thế gian nghĩ cũng nực cười
Trời cao. Đất rộng. Con người sinh sôi
Trời thì có một ông thôi.
Đất thời không vợ, cà đời hiền khô
Chỉ người ma quái lắm trò
Hại nhau, chém giết. Mưu đồ ác nhân
Âm mưu xảo quyệt không ngừng
Chê đất đần độn. Chê Thần bất công
Lòng tham vô đáy, vô song
Nói lời nhân nghĩa. Chứa lòng ác ôn!
 Từ đời kim, cồ trường tồn
Trẻ, già, trai, gái. Dại khôn khó lường
Biết đâu vũ trụ thập phương
Không không, sắc sắc… vô thường hồi luân
Trời xa mà lại hóa gần
Con người thiện, ác dưới trần đều hay.


NỰC CƯỜI

Nực cười cái mốt thời trang
Mặt thì bịt kín. Hớ hang dốn lòi
Quần đùi trẻ vế , ăn chơi
Thênh thang đường cái, lại ngồi công viên
Lên sân khấu múa đảo điên
Quan trên ngắm xuống. Người bên trông vào
Ra đường chẳng biết ai nào
Thấy đôi con mắt thào lao như đèn
Nghe chào mà chẳng biết quen
Gật đầu bảo tớ nhá nhem mắt già
Dá mà mốt ấy tiến xa
Một ngày chắc hẳn nỏ ma mô nhìn./.
 

NGUỒN VÔ TẬN

Sáng đứng trên bãi cát
Biển và người cùng nước nhìn nhau
Chiều về ra ngắm Bãi Sau
Người với nước ôm nhau chia sẽ
Dá ta được làm dòng nước bể.
Hóa ngọt cho đời vật thể hương thơm
Và nhận chìm lũ giặc cướp đảo ôn./.
 

THIÊN ĐƯỜNG- HẠ GIỚI

Chen nhau lên chốn Thiên đường
Để xem Tiên cảnh cho tường đục trong
Người hạ giới bẩn vô cùng
Lại vô kỷ luật. Không tuân lẽ trời
Chen nhau quần áo tả tơi
Nói năng tục tịu. Đứng ngồi ngổn ngang
Thiên Đình nổi dận oang oang
Sai Thiên Lôi nổ ầm vang cả trời
Mưa. Gió. Sấm. Chớp khắp nơi
Cho trôi dơ bẩn, để Trời sáng trong
Dựng lên mấy lớp cầu vồng
Đuổi dân xuống hết đừng hòng lên đây
Trở về sống nghiệp cấy cày
Đói no, sướng khổ tháng ngày mặc bây./.



 
NHỚ VỀ QUÊ MẸ
Ta xa quê nên càng yêu làng mạc
Biển Vũng Tàu, như Biển Sót quê hương
Thuyền cặp bến cá, tôm rôm rả
Như quê mình gò bổng hóa Thạch Kim
Đêm nay trăng sáng Bạch Dinh
Nhớ về Rú Bể, nặng tình Kim Đôi
Gò xưa cát mịn hay ngồi
Tâm hồn thổn thức bồi hồi làng quê
Ôi! Xót thương đau. Lòng dạ ê chề
Nơi đất Tổ có mồ cha, mả mẹ.
Nơi đó trọn những con người dâu bể
Sống đất quê hương. Chết để đất nhà
Bóng xế chiều trên đỉnh núi xa xa
Moi khúc ruột lệ nhòa chôn tiếng hát
Nơi cắt dốn, chôn rau mặn nhạt
Ai xa quê mới gạt nước mắt thầm
Có những chiều xúc động trào dâng
Nhớ về quê mẹ không dần mà đau./.